Ngày đăng : 30/07/2010

Người Giới Thiệu: Hong Ha

Xin cạch đàn ông

Xin cạch đàn ông

Tác giả Katarzyna Grochola
Ngôn ngữ Tiếng Việt
Lĩnh vực Văn học nước ngoài
Dịch giả Lê Bá Thự
Năm xuất bản 2008
Đơn vị xuất bản NXB Hội Nhà văn
Giá sách 48.000 VND
Số trang 342

Ttruyện hay! Tiết tấu truyện nhanh. Cực kỳ logic. Nó khiến cho người đọc phải đọc cho đến hết. Tuy nhiên mình không thích 2 chương cuối lắm. Hai chương cuối mạch truyện có vẻ lủng củng và mất tự nhiên.

 

Có những điều ngỡ như bình thường...

 

Mở đầu: Tôi nghĩ tất cả chị em phụ nữ chúng ta đều giống nhau. Trong lòng mỗi người chúng ta chôn chặt những yêu thương và nỗi nhớ mà chúng ta không thích nói ra. Kể cả niềm yêu thương và nỗi nhớ về mối tình lãng mạn vĩ đại và chàng hoàng tử cưỡi ngựa trắng. Tôi là một người có niềm thương và nỗi nhớ như vậy.” - Katarzyna Grochola

 

Tôi căm thù anh ta.

Xin cạch đàn ông.

Tất cả đàn ông đều cũng một giuộc.”

 

Một người phụ nữ cực kỳ bình thường: Sao anh ta không vớ phải một ả đàn bà mắc bệnh đậu mùa từ hồi con gái, gãi mụn đậu đến rỗ cả mặt ra, và bây giờ tha hồ phiền toái với da dẻ của mình? Và vừa béo vừa ngu?”

 

Một người mẫn cán với công việc: Kính thưa tòa soạn, tôi không biết phải làm gì đây khi biết chồng tôi có người khác… - Phải làm gì đây? Chị đúng là một mụ đần - phải giết! - Chị thân mến, Tôi rất thông cảm với hoàn cảnh khó khăn mà chị đang gặp phải... Kính thưa tòa soạn, mặt tôi đầy tàn nhang, tôi đến tự tử mất... Tôi cũng thế mà, cô bạn! Nhưng tôi có tự tử đâu! Chị Basa thân mến, mẹo chữa tàn nhang hay nhất là đắp mặt nạ dưa chuột...”

 

Một người phụ nữ mạnh mẽ: Hai mươi nghìn. 20 000. Tôi thành bà chủ đất rồi. Tôi đã có đất riêng. Tôi có bản thiết kế. Tôi có tốp thợ xây toàn người miền núi... Trong hai tháng vừa rồi tôi đã làm những việc sau đây. Ba mươi tư lần đến cửa hàng vật liệu xây dựng. Ngoài những thứ trưởng toán thợ xây mua, tự tay tôi đã mua khoảng gần một tạ đinh và dây thép loại cắt dài một mét để uốn vòng, khoảng ba trăm mét vuông tường thạch cao, mười tám lít rượu trắng và vài chục cân xúc xích. Ba lần tôi uống rượi cùng với toán thợ người miền núi, một lần thấy khó ở trong người. Tôi đã trồng hai gốc hồng, nhưng đều bị sâu ăn trụi. Tôi trồng một trăm ba mươi tư khóm cây và cây lưu niên, nhưng sâu không ăn trụi, mặc dù chúng hoàn toàn làm được. Tôi đã đến trạm lâm nghiệp mua gỗ và tôi đã chặt mười mét khối bạch dương để làm nhà. Khi nghĩ về Jola tôi chặt càng hăng.”

 

Một người mẹ đích thực: “Tosia đi tham quan về. Nom không có vẻ biếng ăn. Nhưng có thể tôi nhầm. Tôi phải cảnh giác. Ngay ngoài cửa con gái tôi đã nói nó sẽ xăm mình, vì đang là mốt. Một con bướm! Trên vai! Tôi lo lắng. Tôi hét toáng lên, không được làm thế, mẹ thà chết còn hơn. Tosia phản ứng ra sao? Nó nhìn tôi rồi nói: - Cơ thể con thuộc sở hữu của con, con thích làm gì thì con làm. Con của các người không thuộc sở hữa của các người... Ai đã từng nghe điều vô lý tương tự bao giờ chưa! Và tại sao nó lại lục lọi máy tính của tôi? Tôi rất ghét chuyện này! Tại sao không phải con gái người khác xăm mình? Tại sao, tôi hỏi, không phải một đứa con gái khác thích chơi trội và tự làm nhục mình như vậy!... Hôm qua Tosia đã từ Warszawa về. Đeo khuyên trên mũi. Cứu tôi với!”

 

Một người đàn bà biết yêu: “Gã ta không gọi. Nhớ”

 

Bên cạnh đó có những 'triết lý' khá thú vị. Ula đã làm gì? Cô bước vào phòng, nơi hai đứa đang đánh nhau. Cả hai đều cùng gào lên “Mẹ ơi!”, Ula nói: - Yêu cầu thôi ngay, không được đánh các con tôi! Rồi cô bỏ đi pha trà.”

 

“Và lúc đó, một người phụ nữ phom người đẹp cùng thằng bé kháu khỉnh chạy lăng xăng quanh chân bước vào toa. Thằng bé không chịu ngồi, nó gí sát mũi vào cửa kính, hỏi liên tục... thằng bé đột nhiên đòi:

 

- Cho con ăn kem.

Người phụ nữ cúi xuống mở túi lấy ra cốc sữa chua.

- Mẹ chỉ có sữa chua. - người mẹ nói.

- Con thích kem cơ. - thằng bé nhắc lại rành rọt.

- Sữa chua ngon lắm. - người mẹ tuyên bố.

- Kem cơ! - thằng bé hét to.

Hy vọng vào một chuyến đi cực kỳ lý thú tăng lên từng phút. Hai bà già chụm đầu vào nhau thì thầm. Mấy đứa bé tranh nhau chỗ ngồi bên cửa sổ đã im tiếng.

- Hay là phomát nhé? - người mẹ hỏi khiến chúng tôi vô cùng thất vọng, giọng cô không có vẻ gì là bực bội.

Phải vểnh tai nghe vì tiếng ồn của con tàu.

- Kem cơ!

- Đến Warszawa sẽ có kem cho con. Con xem này, phomát có chiếc thìa con như thế này…

Chàng trai ngồi ghế dành cho người tàn tật mở to hai mắt, tò mò nhìn chằm chằm vào chiếc thìa con để ăn phomát.

- Phomát á, không đâu! Kem cơ!

Tất cả mọi người đều cố làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra. Trong khoang tàu vẫn im lặng, chúng tôi căng thẳng theo dõi sự việc. Phát hay không phát vào đít nhỉ? Vũ trụ bị lãng quên cùng với bản chất của dòng điện.

- Con thích kem cơ! - thằng bé tru tréo, căng thẳng tột độ.

- Con ơi, - người mẹ xinh đẹp nói, - con nghe đây. Mẹ chỉ có sữa chua và phomát. Mẹ không thể cho con thứ mẹ không có. Mẹ chỉ có thể cho con những gì mẹ có... Người phụ nữ phom người đẹp bỗng nhiên nói lên một sự thực sâu xa mà tôi quên khuấy! Tay không thì đến Salomon cũng chịu. Bạn chỉ có thể nhận được cái Ngài có! Phải có thì Ngài mới cho được. Còn nếu như Ngài chưa bao giờ có thì sao?”

THÔNG TIN KHÁC

Bị chồng bỏ rơi,  cô nữ nhà báo đầu băm làm lại cuộc đời: cô xây một ngôi nhà và chuyển về làng quê sống. Làm bà mẹ độc thân với một đứa con gái tuổi teen, cô còn làm trong ban biên tập một tờ tạp chí. Ở cương vị của mình, cô không chỉ cho bạn đọc những lời khuyên về vô vàn tình huống trong cuộc sống mà còn - thật ngạc nhiên - trở thành một phóng viên rất thành công. Và trên hết, cô yêu trở lại...



NHỮNG BÀI GIỚI THIỆU CỦA THÀNH VIÊN KHÁC

Ttruyện hay! Tiết tấu truyện nhanh. Cực kỳ logic. Nó khiến cho người đọc phải đọc cho đến hết.

Xem tiếp

Đề cập đến một hiện trạng xã hội nóng bỏng không chỉ của riêng Ba Lan: ly dị và cuộc sống của người phụ nữ hậu hôn nhân tan vỡ, Katarzyna Grochola đã đưa ra lời lý giải của riêng mình một cách hài hước, nhưng không kém sức thuyết phục...

Xem tiếp

Xem thêm

Đăng ký hoặc Đăng nhập để được bình luận


SÁCH KHÁC CÙNG LĨNH VỰC



Xem tiếp





Gửi email cho bạn bè