Tôi đọc NBCT cũng đã lâu. Hình như đọc 2 lần, lần sau vẫn thấy hay. Có lẽ đây là một trong những truyện VN hay nhất mà tôi được đọc.Tôi không nghĩ bút pháp có gì mới. Chỉ có tính chất rất thơ, nhưng vẫn rất hiên thực. Và bàng bạc một không khí buồn bã khắp truyện. Cái "không khí" mà tôi nghĩ chỉ những bức tranh hay tiểu thuyết vào hàng kiệt tác mới nạo nên được. Cho nên đúng là tên truyện nên đặt là "Nỗi buồn chiến tranh" hay "nỗi buồn" không thôi càng hay, thêm chữ CT vào nghe hơi...cải lương! Có điều hình như đoạn đầu tác giả lắp ghép vào hơi gượng, nên mạnh dạn bỏ hẳn đi cho tác phẩm được toàn bích.

Khi "Nỗi buồn chiến tranh " gây xôn xao trên văn đàn là lúc tôi còn sinh viên, cũng háo hức đọc để coi thử nó như thế nào mà nhiều tranh luận trái chiều nhau. Đọc xong mới thấm thật. Có chép được vài đoạn(nói thật vì lúc đó không có tiền nên không mua được, còn muốn "chôm" của thư viện nhà trường thì không đủ can đảm!, để khi có tiền thì không còn sách), để bây giờ đã mười mấy năm rồi đọc lại mà vẫn thấy thấm. Còn cái tên gọi "Thân phận tình yêu" như Bảo Ninh phát biểu trên báo T.T gần đây là nghe nó cải lương quá! Sách của Remarque thì khá ghiền, dù có nhiều người nói cách vết của ông như cây củi khô. Trên trang của bạn Ngọc Ban anh đồng tình với ý kiến lập chuyên mục TẶNG SÁCH, tôi rất, rất đồng tình. Anh cũng là thành viên trong hội đồng Sachhay.com mà, nếu tiến hành lập trang thì nhanh mà. Chúng tôi rất mong tin này.

Đăng ký hoặc Đăng nhập để được bình luận


SÁCH KHÁC CÙNG LĨNH VỰC