Ngày đăng : 15/06/2008

Người Giới Thiệu: Hà Tùng Sơn

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ

Tác giả Nguyễn Nhật Ánh
Ngôn ngữ Tiếng Việt
Lĩnh vực Văn học Thiếu nhi
Năm xuất bản 2008
Đơn vị xuất bản NXB Trẻ
Giá sách 28.500 VND
Số trang 220
Làm sao mua: Các nhà sách trên toàn quốc

Tôi đã đọc cuốn sách này gần như là một lèo sau khi có được nó trên tay; sau đó đọc lại từ từ những chương, đoạn ưa thích. Và khi gấp lại trang cuối cùng của cuốn sách, tôi cứ thấy tiêng tiếc là nó đã hết mất rồi. Đó là điều đã thúc giục tôi giới thiệu Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ với các bạn.

Nguyễn Nhật Ánh đúng là nhà văn có ma thuật trong dẫn dắt câu chuyện và sử dụng từ ngữ. Nhưng trên hết, anh có một vốn sống vô cùng phong phú để để xây đắp cho tác phẩm thật hấp dẫn từ người lớn cho chí trẻ con. Những mẩu chuyện mà khi đọc đến đâu, tôi thấy như là tác giả đang viết về một phần tuổi thơ của mình vậy. Cũng lười học, cũng cúp cua, cũng chơi những trò ba trợn ba trạo ngu ngu dại dại khiến các bậc phụ huynh điên tiết lên và thất vọng  về tương lại cho đứa con quý tử của mình.

Đã ở tuổi gần 50, sau 40 năm nhìn lại, tác giả, và tất cả những người lớn chúng ta thấy mình đã có, đã đi qua và bỏ lại sau lưng một quãng đời  thật hồn nhiên, thật trong trẻo và vô cùng đẹp đẽ. Một quãng đời mà ngày nay dù có nghìn vàng chúng ta cũng không thể mua nổi, dù chỉ là một ngày. Chao ôi là tiếc!

Tôi đồng cảm với tác giả Nguyễn Nhật Ánh khi nhớ về tuổi thơ vói bao niềm tự hào và nuối tiếc. Và vì thế mà phải cầu khẩn xin một tấm vé cho hành trình trở về tuổi thơ. Một lời cầu xin trong tuyệt vọng.

Những nhân vật chính của câu chuyện: Hải cò, Tí sún, Cu Tủn, Cu Mùi đã có một tuổi thơ thật phong phú, phong phú đến mức lũ trẻ phố phường ngày nay đọc đến mà phát thèm.

Tôi đọc mà cứ ngẫm nghĩ là sẽ thật bất hạnh cho ai đó nếu đã không có được dù chỉ một ngày, một tuổi thơ như thế, dẫu cho hôm nay người đó có thành đạt đến đâu đi nữa.

Tuy nhiên, có lẽ do say mê hồi tưởng quá mà trong cuốn sách này, Nguyễn Nhật Ánh cũng có lúc lú lẫn. Ở vào thời điểm của bốn mươi năm trước, nghĩa là trong khoảng những năm 70 thì nước ta đã làm gì có điện thoại di động. Và như vậy thì làm gì có chuyện ở tuổi lên 8 của bốn muơi năm về trước, cậu bé Mùi đã biết mượn điện thoại di động của chú Nhiên để nhắn tin hẹn hò với cô bé Tủn. Và như thế thì chương "Buồn ơi là sầu" không thể có được ở trong sách này. Dù là chương này Nguyễn nhật Ánh đã viết rất hay!

Thiên tài cũng đãng trí, cũng có lúc mất sáng suốt là vậy.

Hà Tùng Sơn

LƯU Ý KHI ĐỌC

Những người lớn chúng ta, những người "từng là trẻ em" đọc cuốn sách này không chỉ là để thưởng thức và hồi tưởng. Hãy xem đó là những bài học, ít ra là những tư liệu tham khảo, những gợi ý cho cho việc ứng xử với tuổi thơ của con em chúng ta. Trong cuộc sống nhung lụa ngày nay, tuổi thơ của con em chúng ta vô tình trở nên bất hạnh hơn chúng ta ngày xưa rất nhiều, dù ngày xưa chúng ta biết đến khoai sắn nhiều hơn đường sữa. Trẻ con ngày nay học ngày học đêm, học đến mụ mẫm cả đầu, học đến tâm thần (chứ không phải là học đến thiên tài).

Trẻ em ngày nay nhiều đứa không co tuổi thơ chỉ vì học và học.

Đó là lỗi của người lớn chúng ta.

Các bậc phụ huynh hãy nhớ về tuổi thơ của mình để nuôi dạy con em mình. Nếu quên thì hãy ra hiệu sách mua ngay lấy một cuốn Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ để đọc và nhớ lại.

TRÍCH DẪN ĐẶC SẮC

"... Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà
Đến ga

      xếp hàng mua vé:
Lần đầu tiên trong nghìn năm,
Có lẽ.
Cho tôi xin một vé
                đi tuổi thơ.
Vé hạng trung -
Người bán vé hững hờ
Khe khẽ đáp:
        Hôm nay vé hết!"

(Bài thơ ở cuối sách) 

THÔNG TIN KHÁC

Trên một chuyến tàu đêm từ Sài Gòn về Diêu trì, tôi mang theo cuốn Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ để đọc trên dọc chuyến hành trình. Có chú bé con nằm ở tầng dưới nhìn lên thấy cuốn sách đã đọc thuộc lòng vanh vách câu khuyến cáo mà Nguyễn Nhật Ánh đã viết ở bìa cuối: "Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em."

6 giờ sáng, chuyến tàu  SE5 hú còi vào ga Diêu Trì. Tôi vội vàng xách cặp bước xuống sân ga và bỏ lại chỗ nằm trên tàu cuốn sách ưa thích. Nhưng tôi đã không tiếc lắm vì nghĩ là sự quên của mình có thể mang đến niềm vui cho ai đó khi lên nằm ở chiếc giường mà mình đã từng nằm trên chuyến tàu xuyên Việt theo hướng Nam - Bắc ấy. 

Một sáng chủ nhật, tôi ra siêu thị sách Quy Nhơn để mua lần thứ hai cuốn Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ. May mắn thay, cuốn sách vẫn còn. Đời tôi cũng có lúc may mắn thế đấy. 



NHỮNG BÀI GIỚI THIỆU CỦA THÀNH VIÊN KHÁC

Tấm vé ấy - “cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” cho ta bắt gặp lại cái ngây thơ ngày nào, cái phút giây ngày nào, cái suy nghĩ ngày nào của một đứa trẻ. Nguyễn Nhật Ánh đã nói lên được cái mà chúng ta ngỡ rằng nó chỉ có thể tồn tại trong khoảng nhớ mà... Xem tiếp


Với tác phẩm Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, Nguyễn Nhật Ánh không chỉ xin cho mình một chỗ ngồi trên chuyến tàu về lại tuổi thơ, mà còn mang tặng tất cả mọi người một tấm vé để tìm về nơi trong trẻo, ngây ngô và yên bình nhất của đời người.

Xem tiếp

Tôi đã đọc cuốn sách này gần như là một lèo sau khi có được nó trên tay; sau đó đọc lại từ từ những chương, đoạn ưa thích. Và khi gấp lại trang cuối cùng của cuốn sách, tôi cứ thấy tiêng tiếc là nó đã hết mất rồi. Đó là điều đã thúc giục tôi giới thiệu Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ với các bạn.

Xem tiếp


NHỮNG BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN

Tôi đã từng đọc sách này trên thư viện rồi! nó thật hay...


Quyển này hay, hay tuyệt...


Xem thêm

Đăng ký hoặc Đăng nhập để được bình luận


SÁCH KHÁC CÙNG LĨNH VỰC



Xem tiếp





Gửi email cho bạn bè