Ngày đăng : 14/01/2012

Người Giới Thiệu: Đinh Thị Ngọc Hà

Những tâm hồn dấu yêu

Những tâm hồn dấu yêu

Tác giả Nguyễn Ngọc Ký
Ngôn ngữ Tiếng Việt
Lĩnh vực Văn học Việt Nam
Năm xuất bản 2012
Đơn vị xuất bản NXB Trẻ
Giá sách 31.000 VND
Số trang 153
Làm sao mua: TIKI.VN

Cuộc sống mang trong mình những ý nghĩa và giá trị sâu kín của nó. Là nhờ vào đâu nhỉ? Là nhờ Những tâm hồn dấu yêu”.

 

Có những tâm hồn tưởng chừng như chỉ có sự chai sạn và khắc nghiệt ngự trị. Nhưng đâu đó ta vẫn thấy lấp lánh ánh nắng thương yêu. Ấy là tâm hồn của cha.

 

Có những tâm hồn dịu dàng, mềm mại, đã luôn theo ta trong hơi mát những câu ca dao, trong tiếng “… À ơi, cánh cò bay lả bay la…”. Đó là tâm hồn của mẹ.

 

Có những tâm hồn luôn mơ đến thịt gà, đến cá rán, đến cục gôm với hòn tẩy, đến kéo cắt và giấy trắng, đến cún con và mèo mướp. Ấy là tâm hồn của các em thơ.

 

Và có những tâm hồn thật hồn nhiên, thật trong trẻo, luôn sánh bước cùng ta tháng ngày đến lớp, cùng ta chia sẻ hành trang kiến thức, ước mơ, hoài bão hay chỉ đơn giản là bịch bánh tráng, vài cục kẹo giấu trong cặp táp: “Để dành cho những giờ trống tiết, có thứ mà nhâm nhi nữa chứ!” Đó là tâm hồn của chúng bạn thân.

 

Hay cũng có những tâm hồn sẽ là tri kỷ, sẽ cùng ta đi đến hết quãng đời, sẽ mãi là bờ vai tin cậy và là điểm tựa của ta. Ấy là tâm hồn của người chồng, người vợ.

 

Và cũng có những tâm hồn tốt bụng như cánh hoa lặng lẽ tỏa hương, âm thầm giúp đỡ ta trong thời điểm khó khăn nhất. Ấy là tâm hồn của một người xa lạ nhưng thân thương.

 

Những tâm hồn ấy cứ thế quyện hòa vào tâm hồn ta, cứ thế nuôi lớn và nâng đỡ ta trong bao khó nhọc, gian truân. Để một lúc nào đó, khi sóng yên biển lặng, ta lại được dịp gửi lời cảm ơn chân thành sâu sắc đến “Những tâm hồn dấu yêu”.

 

Nguyễn Ngọc Ký là một Nhà giáo ưu tú, là một tấm gương sáng vươn lên trong nghịch cảnh. Nhưng đằng sau những thành công vang dội mà ông gặt hái được, là những đóng góp không nhỏ của người thân trong gia đình luôn kề vai sát cánh bên ông, là những bàn tay ấm áp sẵn sàng trợ giúp ông, thay thế cho cánh tay tật nguyền sau cơn bạo bệnh.

 

Nguyễn Ngọc Ký viết cuốn sách như muốn bày tỏ nỗi niềm tri ân tha thiết đến những cứu-cánh-tâm-hồn. Ta có thể bắt gặp cha ông, một người chịu thương chịu khó, cần kiệm với những nếp nhăn thấp thoáng biết bao vất vả ngày thơ ấu, với tính sẻn so vẫn giữ đến cuối đời, luôn dành dụm cho con cháu. Ta cũng có thể bắt gặp bóng dáng người mẹ hiền đáng kính với đôi bàn tay đảm đang, xăm xắn lo cho ông từng miếng ăn giấc ngủ, lúc nào cũng động viên ông: “Có gì đâu. Vạn sự khởi đầu nan mà. Người ta làm bằng tay còn khó huống hồ con làm bằng chân. Có làm, có hỏng, có sửa mới có biết. Làm cái gì cũng phải kiên trì thì mới thành, con ạ!” Và mẹ ông không nhận ra rằng, chính tình yêu thương vô điều kiện của bà đã tiếp sức cho ông thực hiện bao khát khao thời niên thiếu. Ta cũng có thể bắt gặp những nhà giáo đã có công dạy giỗ, nuôi dưỡng và chắp cánh cho những ước mơ của ông. Ta cũng sẽ gặp người phụ nữ đã cùng Nguyễn Ngọc Ký nên vợ nên chồng để hiểu hơn về mối tình son sắt của họ. Và ta sẽ được thấy lòng tốt của người đàn bà xa lạ đang mang thai, nhiệt tình đèo ông về nhà trong đêm tối hay sự quan tâm hào phóng của Thủ tướng Phạm Văn Đồng đối với ông và gia đình. Ngay cả những thách thức về lòng tự trọng cũng được ông nêu lên trong cuốn sách như một lời nhắc nhở chúng ta cần phải có tính kiên trì, ham học hỏi thì nhất định sẽ đạt được những điều mình mong muốn.

 

Có những lúc trong nhịp sống gấp gáp, ta chợt quên mất “Những tâm hồn dấu yêu” của mình. Có lắm khi vì những lăn tăn sân si thường nhật mà ta làm tổn thương “Những tâm hồn dấu yêu”. Vậy thì sao ta không thử bước chậm hơn một chút, không thử để mình thảnh thơi hơn, để cảm nhận bao ấm nồng mà “Những tâm hồn dấu yêu” trao tặng.

 

Đ.T.N.H

THÔNG TIN KHÁC

Lên 4 tuổi, Nguyễn Ngọc Ký bị liệt 2 tay, 7 tuổi tập viết bằng chân. Cả chặng đường tuổi thơ của ông chỉ có một ước mơ duy nhất là quyết chí đi học để được như những người bình thường. Và ông đã vượt lên sự run rủi của số phận, trở thành một nhà giáo ưu tú viết bằng chân.

 

Cũng đôi chân ấy, ông đã viết sách, làm thơ, dạy học, tư vấn để vẽ lên một huyền thoại, một tấm gương vượt khó như biểu tượng cho nhiều thế hệ thanh thiếu niên Việt Nam noi theo.

 

Ấn tượng đầu tiên về ông là dùng đôi chân của mình mở khóa, rót trà mời khách và làm tất tần tật mọi việc nho nhỏ trong gia đình. Năm 1951, khi lên 4 tuổi, sau một cơn sốt, ông bị liệt hẳn 2 tay. Từ đó, ngày nào cậu bé Ký cũng nhìn đôi tay mềm nhũn của mình mà khóc. Bố, mẹ nhìn thấy cũng nghẹn ngào khóc theo: "Mai sau bố mẹ chết đi, con biết làm gì mà sống".

 

Ông vừa kể vừa rưng rưng nước mắt nhớ lại: "Năm lên 7 tuổi thấy các bạn đến trường, tôi cũng lân la nhìn vào lớp học. Thấy vậy, cô giáo cho tôi học một buổi, rồi dẫn tôi về nhà nói với bố mẹ: Em nó bị liệt 2 tay làm sao viết được mà học, hai bác giữ em ở nhà để các bạn trong lớp tập trung học. Bố mẹ và các chị tôi lúc đó chỉ biết an ủi tôi. Thời đó, cả nhà tôi không ai biết chữ nên chẳng ai dạy cho tôi. Ở nhà, tôi cứ lang thang ra vườn, thấy chim tha mồi bằng mỏ, tôi bèn bắt chước tập viết bằng miệng, nhưng không được. Thấy gà bới rác ở vườn, tôi lấy chân quặp viên gạch tập viết. Nhiều lần mẹ tôi ứa nước mắt khi nhìn thấy con mình mồ hôi nhễ nhại đánh vật với các chữ viết đầy sân. Tôi bắt đầu tập viết chữ O, chữ V, rồi tôi tiếp tục kẹp bút viết lên tập. Thế là một hôm, vì nể gia đình nên cô giáo cho tôi vào lớp học, nhưng cô không tin rằng tôi viết được".

 

Khó khăn thế, nhưng ông miệt mài tập viết ngày đêm. Cuối cùng ông cũng kẹp thước, compa vẽ hình tròn, hình vuông. Việc gì trong nhà ông cũng đều làm bằng đôi chân kỳ diệu của mình. Năm 1962, ông được Bác Hồ tặng huy hiệu cao quý của Người. Năm 1963, ông được tỉnh Hà Nam Ninh (nay là Nam Định) cử đi dự kỳ thi học sinh giỏi toán toàn quốc. Năm ấy, ông xuất sắc đứng thứ 5 và một lần nữa được Bác Hồ tặng huy hiệu cao quý lần hai.

 

Lên cấp 3, theo lời động viên của bạn bè khắp cả nước gửi thư về, ông đã chọn ngành văn. Năm 1966, ông được ĐH Tổng hợp Hà Nội gửi giấy mời nhập học ngành Ngữ văn. Trong 4 năm học đại học, dù bệnh tật luôn đe dọa tính mạng, ông vẫn miệt mài đèn sách. Ông quan niệm: "Xa trường, xa lớp nhưng không xa sách vở". Vì thế, ngay cả trên giường bệnh, ông vẫn miệt mài học tập. Năm 1970, ông bảo vệ thành công luận văn tốt nghiệp và cho ra đời tập truyện ký đầu tiên viết bằng chân ở Việt Nam, nhan đề: "Những năm tháng không quên”

 

Năm 2005, Trung tâm Sách Kỷ lục Việt Nam đã tặng ông danh hiệu: "Người thầy đầu tiên của Việt Nam dùng chân để viết". Tuy nhiên, nhiều câu hỏi được đặt ra, ông viết bằng cách nào, tại sao không dùng phấn, dùng bảng mà ông có thể trở thành một nhà giáo trong suốt hơn 35 năm?

 

Ông kể: "Sau khi tốt nghiệp đại học ngành Ngữ văn, theo lời khuyên của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng, tôi trở về quê nhà Hải Hậu, Nam Định làm giáo viên. Tôi luôn suy nghĩ rằng, mình sẽ dạy cho học sinh bằng cách nào đây khi 2 tay vô dụng, không dùng phấn được. Thế là tôi mày mò phương pháp dạy chẳng giống ai".

 

Ông tự thiết kế các mô hình, dàn bài trên bìa một tờ giấy cứng, bên ngoài có một tờ giấy trắng che lại. Ông vừa dạy vừa dùng chân kéo tờ giấy che ở ngoài từ từ xuống, thế là những con chữ xuất hiện. Cộng với giọng nói sinh động, truyền cảm, ông đã thuyết phục được học sinh.

 

Trong bất cứ bài học nào, ông đều nghĩ những câu đố bằng thơ rất độc đáo. Chẳng hạn khi dạy tác phẩm của Nguyễn Trãi, để gây sự chú ý cho học sinh, vừa bước vào lớp, ông liền đọc 4 câu thơ: "Đức tài rực sáng sao khuê. Bút là gươm sắc phò Lê cứu đời. Lấy dân làm đạo, làm vui. Hùng văn thuở ấy đất trời còn vang". Đố các em đó là ai? Với lối dạy văn sinh động, sáng tạo, đưa cái hồn của văn học vào lớp học, ông đã làm cảm phục bao thế hệ học trò.

 

Trong lần về thăm huyện Hải Hậu, cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã nói: "Thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký là đại diện cho sự phấn đấu phi thường và kỳ diệu, là tấm gương sáng cho các bạn trẻ hôm nay, nhất là những người khuyết tật noi theo". Ngày 20/11/1992, ông là nhà giáo viết bằng chân đầu tiên được nhận danh hiệu Nhà giáo ưu tú.

 

Cuộc đời của ông tưởng chừng như êm xuôi, nhưng bệnh tật vẫn luôn thách thức. Năm 1993, sau khi đến TP HCM chữa bệnh viêm cầu thận, sức khoẻ của ông suy giảm trầm trọng. Năm 1994, ông chuyển công tác từ Nam Định vào làm việc tại Phòng Giáo dục quận Gò Vấp với mong ước được ở gần các bệnh viện lớn để chữa bệnh.

 

Từ năm 1994-2005, ông được phân công nhiệm vụ dự giờ bài giảng của giáo viên, chép lại, tổng hợp, rút kinh nghiệm, rồi đóng góp ý kiến. Hằng ngày, ông đến các trường cấp 2 nghe giáo viên giảng bài, rồi ngồi cuối lớp chép lại những ý tưởng. Sau đó ông về ngồi bệt ra giữa nhà viết lại, nhiều ngày phải viết thâu đêm. Chuyên đề góp ý của ông trở thành những bài lý luận từ thực tiễn rất xuất sắc.

 

Ông được mời đi giao lưu, giáo dục lẽ sống và bồi dưỡng lòng ham học cho nhiều thế hệ trẻ trong cả nước. 1.500 buổi nói chuyện tại các THCS, THPT, THCN, cao đẳng, đại học trong cả nước là một con số mà nhiều người thầy "nằm mơ" cũng không thấy.

 

Mặc dù đã 60 tuổi, nhưng sức làm việc của ông vẫn rất khoẻ. Hằng ngày, ông làm công tác tư vấn tâm lý và giáo dục cho giới trẻ qua tổng đài 108, vẫn miệt mài ngồi máy tính, dùng chân gõ những câu đố, vần thơ... Ông nói: "Niềm vui lớn nhất trong năm nay là tôi vừa được kết nạp hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Các con tôi đều thành đạt, mạnh khoẻ".

 

Theo: Lao động



NHỮNG BÀI GIỚI THIỆU CỦA THÀNH VIÊN KHÁC

Có những lúc trong nhịp sống gấp gáp, ta chợt quên mất “Những tâm hồn dấu yêu” của mình. Có lắm khi vì những lăn tăn sân si thường nhật mà ta làm tổn thương “Những tâm hồn dấu yêu”. Vậy thì sao ta không thử bước chậm hơn một chút, không thử để mình thảnh thơi hơn, để cảm nhận... Xem tiếp


Xem thêm

Đăng ký hoặc Đăng nhập để được bình luận


SÁCH KHÁC CÙNG LĨNH VỰC



Xem tiếp





Gửi email cho bạn bè