Ngày đăng : 07/12/2010

Người Giới Thiệu: Lê Thị Huệ

Jiji

Jiji

Tác giả Hồ Minh Long
Ngôn ngữ Tiếng Việt
Lĩnh vực Văn học Việt Nam
Năm xuất bản 2010
Đơn vị xuất bản NXB Hội Nhà văn
Giá sách 30.000 VND
Số trang 180

Jiji và những điều phi lý mới lạ

 

1. Minh Long

 

- Sau này chết đi, bạn muốn được mai táng như thế nào?

 

“Thích được chôn. Thích được trở về với đất mẹ. Luôn luôn yên bình. (…) Luôn muốn. Được toàn vẹn. Được chở che. Truyền thống.”

 

Hay. “Ám ảnh mình. Bằng một ngôi mộ khang trang. Mộ phải quay về hướng đông. Để ngắm mặt trời mọc. Quanh mộ. Trồng thật nhiều hoa.”

 

Hoặc là. “Muốn một ngôi mộ ba thềm. Phải có lư hương bằng đá. Phải có bia khắc. Một cách tự hào.”

 

Cũng có thể đơn giản hơn: “Trịnh Công Sơn. Đã được chôn. Mặc dù ông là hạt bụi. Xuân Diệu. Đã được chôn. Thật chặt. Dưới nền đất. Mặc kệ cho đến lúc mất. Ông vẫn luôn muốn giang đôi tay. Ôm trọn lấy cuộc đời.

 

Và mùa xuân nho nhỏ. Cũng được chôn.”

 

Còn Minh Long. Chàng trai hai mươi hai tuổi. Độc thân. Người tạo ra linh hồn cho Jiji, người biến Jiji từ một cái tên trở thành một cái gì đó. “Lại muốn được trở về. Với thuở ban đầu của vật chất. Cát bụi. Muốn được nằm gọn trong vòng tay người thương. Để rồi theo gió đi phiêu bồng. Khắp chốn.” Minh Long đã thu xếp cuộc đời mình. Gọn gẽ. Rằng sẽ chia linh hồn thành ba phần. Sẽ có một phần reo mình từ cầu Long Biên xuống sông Hồng. Một phần trẫm mình dưới dòng sông Hương. Một góc nhà nào đó. Vương phần cuối cùng.

 

Cái suy nghĩ ấy đến với Minh Long từ một lần ngại lau chùi.

 

Đó là dự định của Minh Long.

 

Minh Long là tác giả tập truyện ngắn Jiji.

 

2. Và JiJi…

 

… có mặt trong suốt tập truyện ngắn của Minh Long giống như nữ diễn viên chính đang đứng trên sân khấu với muôn nghìn ánh sáng chiếu rọi vào mình. Jiji là nhân vật chính, linh hồn của những câu chuyện cũng đang đứng đó, giữa muôn nghìn những sợi dây vô hình chằng buộc, níu giữ. Jiji vùng vẫy. Jiji và những điều phi lý…

 

          Jiji đã ngồi lên chiếc xe của một kẻ giết người bị kết án tử hình trước đó bốn năm?

          Jiji đã làm tình với một người phụ nữ - là vợ của người lái taxi đó. Là nạn nhân của hắn?

          Jiji đã gặp được em Tuổi nhỏ của mình sau bao năm trong căn vườn chưa một lần cô dám đi hết đường biên?

 

Có thực hay không chuyện Jiji đã đi khắp nơi để gieo một hạt mầm, và đã tìm được mảnh đất nơi hạt mầm đó thuộc về? Để cuối cùng Jiji nhận được một thành quả tuyệt vời là một đóa hoa đỏ óng mượt phong gấm. Nàng ôm đóa hoa đó bỏ lại hòn đảo nhỏ nơi hạt mầm đã lớn lên, bỏ lại tháng ngày hiến dâng và hạnh phúc… Ở một bệnh viện trong thành phố, Minh Long - người yêu nàng đang mắc một căn bệnh kì dị chưa từng có: Trên trái tim của Minh Long, các bác sĩ nhìn thấy một thân cây khô cỗi ăn sâu vào tâm thất, từng rễ cây bám chặt vào mạnh máu, hút hết nhựa sống, riêng bông hoa mọc trên đỉnh ngọn cây đã bị ai đó hái mất?.

 

Jiji đã chạy một mạch ba mươi sáu tầng cầu thang để chứng kiến một người đàn bà nhảy từ tầng ba mươi sáu xuống dù nàng không hề biết trước chuyện đó cũng như không hề quen biết bà ta ngoại trừ việc bà ta có những đốm tàn nhang giống nàng? Không một ai ngoài Jiji có thể thấy được điều đó. Người đàn bà béo ấy không rơi xuống đất. Bà ta “rơi” lên trời? Câu chuyện đó là ảo ảnh chăng?

 

Và rất rất nhiều những phi lý quanh Jiji.

 

Chúng là những câu chuyện vừa lạ lẫm, vừa quen thuộc.

 

Mười truyện ngắn trong tập truyện ngắn Jiji của Minh Long là mười câu chuyện hết sức đặc biệt. Trong đó vừa chứa đựng chất hiện thực đậm nét, lại vừa có những hoang đường kỳ ảo thú vị. Có thể nói cây bút còn rất trẻ - Minh Long đã thành công khi sử dụng thể loại hiện thực huyền ảo. Sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa hiện thực, cảm xúc, trí tưởng tượng đã tạo nên một Jiji đầy ấn tượng và ám ảnh người đọc. Đó là một Jiji huyễn hoặc mà không hề xa rời thực tế. Người ta nhận ra đằng sau lối kể truyện cuốn hút với những ngôn từ được chắt lọc kỹ càng, phía sau những chi tiết hoang đường là những vấn đề rất thực của cuộc sống, là những chiêm nghiệm, những suy nghĩ vô cùng sâu sắc của tác giả. Sự đấu tranh, mâu thuẫn trong tâm hồn của mỗi con người khi đối diện với quá khứ; nhu cầu khoác lên mình những chiếc mặt lạ đi giữa cuộc đời của mỗi cá nhân; sự giằng xé nội tâm khi cứ luẩn quẩn trong mớ dây rợ ràng buộc giữa quá khứ - hiện tại và tương lai… Tất cả những điều ấy là vấn đề chung của bất cứ con người nào còn nhận ra sự tồn tại của mình giữa cuộc đời. Đó là những vấn đề không mới lạ. Thế nhưng dưới thể loại truyện mà Minh Long lựa chọn để truyền tải thông điệp tới bạn đọc - hiện thực huyền ảo, dưới cách kể truyện gây tò mò, đầy cuốn hút với hệ thống ngôn từ được sử dụng một cách nhuần nhuyễn đến tài tình, và những cái kết bất ngờ các vấn đề hiện thực của cuộc sống hiện ra khiến người đọc phải ngỡ ngàng…

 

“… Trong khi nuốt sợi canh bún dài bằng nhiều cuộc đời nối lại với nhau bằng một thứ keo độc hại tiêu khương, dài hơn những giới hạn hèn kém của một vòng tròn loang lổ định hình bởi những tô nhựa và thìa sắt, dài hơn tiếng cười khoan thai của Jiji khi nêm giọt mắm me thứ chín nghìn năm trăm ba mươi tám, Minh Long đã cảm thấy men say cuồng dại xâm chiếm linh hồn lạc thể, bối rối tựa như ánh nắng mặt trời xanh xao buổi sáng âm u mùa đông ảm đạm, chỉ biết lầm rầm cầu khấn nhân gian đốt thêm bạc giấy cho chàng thoát kiếp ly khai, thanh toán đủ những tô canh bún và đưa Jiji ra khỏi chốn này…” (Cái giá cho một bữa ăn trưa).

 

“… Nàng muốn mở đôi miệng ngọc ra kể lại cho chàng câu chuyện điên rồ mà nàng vừa chứng kiến, về một người đàn bà béo rục khi đang thả mình vào cõi tử vong đã tự nguyện trút bỏ lớp mặt nạ nặng nề và thay vì mục hóa xác thân trên nền đường u tối thì đã theo mây bay đi tiêu hi, nhưng một niềm đồng niệm tương tâm đã ngăn nàng lại…” (Người đàn bà béo biết bay).

 

Jiji là cuộc đối thoại với chính mình, ám ảnh bởi những cảm xúc giữa quá khứ - hiện tại và tương lai.

 

Độc đáo ngay từ những cái tên: Tháng chín dưới một cái nhìn khác, Người đàn bà béo biết bay, Những ghi chép đáng kinh ngạc về một căn bệnh… tập truyện ngắn của Minh Long là cái gì đó rất lạ, rất mới mẻ giữa rất nhiều những thứ quen quen. Jiji của Minh Long giống như một tách café, không gì tuyệt vời hơn bằng việc được ngồi trong một góc nhỏ yên tĩnh, lắng lòng và thưởng thức…

 

"Chúng tôi chạy mải miết dưới mặt trời buồn, xuyên qua kỷ niệm, xuyên qua ký ức, xuyên qua những xúc cảm đơn sơ ngày cũ. Bóng nắng đổ càng lúc càng dài ở phía sau lưng.

          Không nên nhớ lại. Không nên nhớ lại.

          Hoài niệm đánh lừa chúng ta bằng những đường nét thân thuộc. Giống như khi quay lại chạm tay vào bóng nắng, chỉ là đường đất và những vạt cỏ nát. Tất cả những gì còn lại sau bao nhiêu yêu thương cũng chỉ là ảo giác. Hãy tránh nhớ về nhau vào những lúc ngày sắp tàn.

          Khi hoàng hôn xuống, tốt nhất nên bắc võng lên quá khứ và tương lai. Hiện tại không gì khác hơn là một giấc mộng.”



NHỮNG BÀI GIỚI THIỆU CỦA THÀNH VIÊN KHÁC

Jiji là cuộc đối thoại với chính mình, ám ảnh bởi những cảm xúc giữa quá khứ - hiện tại và tương lai.

Xem tiếp

Xem thêm

Đăng ký hoặc Đăng nhập để được bình luận


SÁCH KHÁC CÙNG LĨNH VỰC



Xem tiếp





Gửi email cho bạn bè