Ngày đăng : 26/02/2010

Người Giới Thiệu: Huu Nguyen

Cánh đồng bất tận

Cánh đồng bất tận

Tác giả Nguyễn Ngọc Tư
Ngôn ngữ Tiếng Việt
Lĩnh vực Văn học Việt Nam
Năm xuất bản 2008
Đơn vị xuất bản NXB Trẻ
Giá sách 33.000 VND
Số trang 216

Ngày tôi còn nhỏ, cô giáo vẫn thường bảo văn học là sự hư cấu, là trí tưởng phong phú được tác giả gửi gắm để làm cho tác phẩm của mình sinh động và có nhiều cảm xúc hơn. Dẫu bao năm tháng đã trôi qua, bài học đầu đời năm xưa tôi vẫn nhớ, thế nhưng không hiểu vì sao; tôi - thằng con trai - vẫn thấy cay cay ở mắt khi gấp lại: “Cánh đồng bất tận” của Nguyễn Ngọc Tư.

 

Trái tim tôi như đập nhanh hơn, lòng tôi thêm thổn thức như Điền, như Nương là những con người bằng xương, bằng thịt vẫn đang hiện hữu đâu đây bên tôi, nhưng có lẽ bởi chính sự ích kỉ của mình mà bấy lâu nay tôi đã lãng quên những con người như họ, như thể cuộc đời này luôn trải đầy hoa thơm và nắng đẹp.

 

Với một thứ ngôn từ bình dị, không quá đỗi xa hoa, lạ lẫm, Nguyễn Ngọc Tư đã dựng nên hình ảnh hai đứa trẻ Nam bộ mà hai tuổi thơ vốn dĩ không bình lặng. Hai con người ấy đã kéo lê cuộc đời mình trên những cánh đồng xa xôi, mơ hồ, vô vọng mà ngày mai của chúng là bức màn đêm dày đặc không một thứ ánh sáng nào có thể trú ngụ được.

 

Tuổi thơ của hai đứa trẻ là những chuỗi ngày nay đây mai đó, rong ruổi trên chiếc ghe bé nhỏ, thiếu đi bàn tay chăm sóc ân cần của mẹ, sự nâng đỡ của cha. Hai tâm hồn trống vắng như tự biết chúng cần phải dựa vào nhau để sống, để sưởi ấm cho nhau sau những tháng ngày bấu víu một cách vô vọng vào tình thương của người cha, bởi với chúng: “Cha đã đẩy chúng tôi trượt dài vào nỗi thiếu thốn”. Sự thiếu thốn dai dẳng, lâu ngày làm cho con người ta thèm khát đến đáng thương, dẫu biết rằng đó là thứ bình dị nhất mà con người nào cũng có đôi khi là quá ư dư thừa. Có lẽ rất rất lâu rồi người con gái mới được cha mình ném cho một câu nói có phần quan tâm: “Nương, ngủ sớm đi!”. Câu nói của một người đàn ông nhà quê thô kệch đến lạ kì như một mệnh lệnh phải tuân theo nhưng đã làm cho trái tim của người con gái xơ cứng từ lâu bổng đập rộn lên một cách khó hiểu.

 

Quá khứ tràn về trong đầu chúng là nỗi ám ảnh đến kinh tởm, khi phơi trần dưới hai tâm hồn ngây thơ, trong sáng kia là sự vật vã, cấu víu của hai con người đang chìm đắm trong đê mê dục lạc mà một người là mẹ mình còn người kia không phải là cha mình. Có lẽ đến cuối truyện, trước bài học quá đắt, Nương chợt thương cho sự chịu đựng, đau đớn, ràn rụa của mẹ hơn là những khoái lạc mà ham muốn của xác thịt đem lại với một người đàn ông không hề quen biết.

 

Người cha, đối với hai tâm hồn ngây dại kia là cái vốn liếng tình thương cuối cùng còn sót lại nhưng lúc nào trong lòng con người ấy cũng ôm đầy thù hận. Ông chìm đắm trong những tính toán, mưu toan cho những kế hoạch, những chiến công tiếp theo phải đạt được để trả thù cho vết thương lòng quá lớn. Trong mắt chúng, người cha giống như một con thú trở về tổ sau khi no mồi nhưng càng vật lộn vết thương ấy càng sưng tấy lên, cứ mãi loang rộng ra mà không một thứ thần dược nào trên đời có thể chữa lành được. Hai đứa trẻ thèm được yêu thương biết nhường nào, nhìn ông cụ già ngồi chơi với đám trẻ con thằng Điền thầm ao ước với chị nó: “Phải chi ông ấy là ông nội mình, thương đỡ chơi, hen Hai?”. Câu nói của thằng Điền nghe thật là trẻ con đến buồn cười, nhưng có lẽ là cái cười đến chua chát, đến ra nước mắt. Nó nghèo quá tay! Nghèo đến nỗi chỉ thèm có một ông nội để thương, để yêu, để làm ấm lại tâm hồn trẻ thơ nguội lạnh từ lâu của nó mà cũng không tìm đâu ra được.

 

Cảnh làm cho không chỉ riêng tôi mà mọi độc giả phải nhèm mắt nhiều nhất chắc là người cha sau những tháng ngày hả hê đi trả thù vì sự phản bội, giờ đây phải trả một cái giá quá đắt: chứng kiến cảnh đứa con gái duy nhất bị làm nhục trước mặt mình mà đành bất lực. Nhưng cái làm ông phải sững sờ, đau đớn hơn là trong ý thức cầu cứu, đứa con gái gọi tên thằng em trong khi người cha đang ở ngay trước mặt. Nương hiểu điều đó sớm muộn gì cũng xảy ra với mình, nó cam chịu như một con nợ mang trong mình món nợ quá lớn của người cha: “Tôi coi đó là lời phán quyết cho mình… bọn chúng hơi khó chịu trước một đứa con gái yếu ớt và câm lặng”. Nó chấp nhận những gì an bài cho số mệnh của nó. Rồi đây người mẹ trẻ ấy sẽ sinh con, đứa con đầu đời không cha nhưng tràng ngập niềm yêu thương từ người mẹ giàu lòng vị tha: “Đứa bé không cha nhưng chắc chắn được đến trường, sẽ tươi tỉnh và vui vẻ sống đến hết đời, vì được mẹ dạy, là trẻ con, đôi khi nên tha thứ cho những lỗi lầm của người lớn”.

 

Gấp quyển sách lại rồi mà dư âm của nó để lại trong tôi còn nhiều quá! Cái cảm giác ấy thật khó tả, đôi lúc là sự lắng đọng, khi thì miên man khắp người, rồi cứ mãi vang vọng trong tôi một câu hỏi: “Có những số phận như vậy ư?”

 

Nguyễn Hữu Công

TRÍCH DẪN ĐẶC SẮC

Truyện ngắn Cánh đồng bất tận lay động người đọc bởi chất thơ từ sự lặp lại về nỗi nhớ, về cánh đồng.


Trong cánh đồng đã có những dòng sông. Những dòng sông cuộc đời, dòng sông thời gian thấm thía tình người, niềm đau và nỗi buồn. Những dòng sông-thơ ấy cứ thênh thang chảy mãi từ ngôn ngữ rất riêng, rất trong trẻo, độc đáo và đa âm sắc của Nguyễn Ngọc Tư.


Cũng như thơ (như nhạc, như tranh), ta chỉ có thể thưởng thức chất thơ văn xuôi của Cánh đồng bất tận từ nguyên bản, mà không sao có thể “kể lại” được. 



NHỮNG BÀI GIỚI THIỆU CỦA THÀNH VIÊN KHÁC

Khép lại “Cánh đồng bất tận” nhưng dư vị của nó vẫn còn lắng đọng trong tim, trong óc: Yêu đi, yêu để nối trái tim với trái tim, yêu để cho đời đẹp, đẹp quá đi mất!

Xem tiếp

Gấp quyển sách lại rồi mà dư âm của nó để lại trong tôi còn nhiều quá! Cái cảm giác ấy thật khó tả, đôi lúc là sự lắng đọng, khi thì miên man khắp người, rồi cứ mãi vang vọng trong tôi một câu hỏi: “Có những số phận như vậy ư?”

Xem tiếp

Sách xoay quanh những cuộc đời bất hạnh... mỗi một mẫu chuyện, một nhân vật là một hình ảnh thương tâm...

Xem tiếp


Đăng ký hoặc Đăng nhập để được bình luận


SÁCH KHÁC CÙNG LĨNH VỰC



Xem tiếp





Gửi email cho bạn bè