Ngày đăng : 03/11/2009

Người Giới Thiệu: Võ Quang Hồng

Người bệnh cuối ngày

Người bệnh cuối ngày

Tác giả Bác sĩ Lê Đình Phương
Ngôn ngữ Tiếng Việt
Lĩnh vực Văn học Việt Nam
Năm xuất bản 2009
Đơn vị xuất bản Trẻ
Giá sách 40.000 VND
Số trang 228
Làm sao mua: Các nhà sách trên toàn quốc

Thời còn cắp sách, chú học trò ngớ ngẩn là tôi xác tín hai điều:

 

Một - thầy dạy toán là 100% khô như ngói, ngoài những con số toán học không biết gì thêm.

 

Hai - các vị bác sĩ vừa khô như ngói, vừa 100% không biết hài hước. Ngoài con dao mổ hay cái ống nghe, cũng không biết gì thêm.

 

Điều ngớ ngẩn thứ nhất bị phá sản ngay khi còn chưa rời ghế cấp 3. Vị thầy toán học đã làm tôi nhớ mãi một khái niệm toán học khó nhớ bằng văn chương. Một đêm đầy sao trên sườn núi thơ mộng của chàng chăn cừu trong một truyện ngắn thơ mộng của Alphonse Daudet chính là khái niệm tập hợp của nhiều phần tử đứng cạnh nhau.

 

Nhiều năm sau, khi đã vào đời, biết thêm ông vua truyện ngắn của nền văn học Nga Tchekhov là bác sĩ. Nhà văn nữ hiện tượng của thập niên 90 Phan Thị Vàng Anh là bác sĩ huyết học. Thi sĩ Đỗ Nghê chính là bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Và người rất đỗi hài hước hóm hỉnh trong những bài viết của lãnh vực ”tế nhị-nhạy cảm”, “thắc mắc biết hỏi ai” lẫn ngoài cuộc đời chính là bác sĩ Trần Bồng Sơn (đã qua đời).

 

Phá sản toàn bộ những suy nghĩ ngớ ngẩn thời đi học thật đáng đời, mà cũng thật sướng đời. Tầm mắt nhờ thế mà không quáng gà!

 

Bây giờ, gặp thêm một bác sĩ mà học vị ấy tôi hoàn toàn chỉ được biết sau khi đã quen anh qua những bài báo, tạp bút và cái dáng ngồi lặng lẽ chìm hẳn vào âm nhạc trước phím dương cầm. Nghĩa là, tôi quen một nghệ sĩ Lê Đình Phương trước khi biết anh là thầy thuốc. Nhưng đã không còn ngạc nhiên nữa. Thầy thuốc-bác sĩ, không như thế làm sao mà “cận nhân tình”? Nghề y chính là một thứ nhắc nhở “cận nhân tình”. Toa thuốc không chỉ là toa thuốc. Mũi kim tiêm không chỉ là mũi kim tiêm. Cái ống nghe áp vào tim người khác đâu chỉ nghe thuần nhịp đập (nếu chỉ thế thì cái máy sốc tim làm bệnh nhân giật đùng đùng, giãy nảy lên ắt sẽ hay ho hơn ông bác sĩ mất rồi). Không “cận nhân tình”, nghề gì e cũng hỏng.

 

Vì thế, cuốn sách này, như lời đề tựa của tác giả đã tâm tình đầy đủ mục đích của mình. Tôi chỉ xin làm một điều đơn giản: hãy đọc và chắc chắn tự mỗi người sẽ tìm gặp được những điều rung động cho riêng mình.

 

Như tôi đã gặp khi đọc nó. Chỉ thế thôi!

 

Sài gòn tháng 8-2009

Đỗ Trung Quân

TRÍCH DẪN ĐẶC SẮC

… ”Là một thầy thuốc tận tụy với bệnh nhân, một người viết văn và là kẻ cầm máy ảnh tài hoa, BS. Lê Đình Phương đã cho tôi thấy những điều mà tôi đã không thấy ở Boston hay San Francisco, dù tôi đã đến đó nhiều lần. Anh đã chỉ cho tôi nghe những thinh âm mà tôi chưa hề nghe thấy, dù tôi cũng đã rảo bước trên tả ngạn sông Sein hay Hồ Gươm Hà Nội. Khép lại những trang viết của bạn, tôi đã đọc những điều chưa hề biết, tin chắc hơn vào những điều mà sự khôn khéo thường tình của bản thân không cho phép nói thốt ra thành lời, dù rằng lòng thương nhớ quê hương luôn thôi thúc. Qua những trang viết của mình, bạn đã mở ra một cách nghĩ khác, cho dù đôi khi chúng chẳng hợp thời hay chẳng thuận tai.

 

Cảm ơn bạn đã cho tôi thấy những ánh sáng mới, cảm nhận những tình yêu mới và những giấc mơ đẹp đẽ từ nơi bạn sống, từ những điều bạn trăn trở và yêu thương. Cảm ơn bạn đã đem tôi vượt qua những rào cản địa lý, chủng tộc, tôn giáo… hay tất cả những định kiến hẹp hòi đã trói buộc chân tay lòng trí, để vươn tới cõi tự do bao la của âm nhạc, văn chương và tình yêu thương đất nước”… - BS. Thạch Nguyễn, GĐ Khoa Tim mạch Trung tâm Y tế St. Mary, Indiana; GS thỉnh giảng Đại Học Y khoa Indiana, Hoa Kỳ

THÔNG TIN KHÁC

Tuổi trẻ của tôi đã trôi qua giữa bốn bức tường gạch men trắng toát của phòng hồi sức. Nơi đó, xanh xao ánh đèn neon! Nơi đó, chỉ có tiếng phì phò của máy thở, tiếng rên rỉ thều thào của bệnh nhân tôi. Nơi đó, cái chết nhiều hơn sự sống. Nơi người ta đã học được một điều từ khi còn rất trẻ: rằng đời người chỉ là một chớp mắt giữa thiên thu!

 

Nơi chốn hiện tại, chỗ tôi ngồi khám bệnh mỗi ngày, có một khung cửa kính. Qua khung cửa đó, bao nhiêu mây trời đã thoảng lướt qua? Bao mưa rào nắng hạ đã đổ bóng qua khung cửa này, tôi cũng chẳng nhớ? Bao nhiêu mặt người đã bước qua khung cửa phòng tôi, đau đớn, rầu rĩ, kêu than, hoan hỉ, hy vọng, sụp đổ…, tôi cũng không đếm được. Chỉ biết đó là cuộc đời đa diện với biết bao buồn vui của con người, đã trôi qua cánh cửa phòng này, theo cách thức mà nghề nghiệp nặng nhọc và kỷ luật đòi hỏi. Như cuộc sống của một thầy thuốc ở mọi thời!

 

Những mặt người với bao chuyện buồn vui đó, đã là phù sa trong ký ức tôi, bồi đắp qua nhiều năm tháng. Tôi đã nghe, đã nghiêng lòng xuống trên vô số phận người, theo cách mà nghề nghiệp đòi hỏi. Nghĩa là chỉ lắng nghe, mà không phán xét. Đến nỗi nhiều khi cũng phải giật mình tự hỏi, tại sao chỉ cần ngồi một chỗ, người ta có thể học, nghe và biết được nhiều đến thế, qua những phận người đã trôi lướt qua một phòng khám bệnh phẳng lặng?

 

Nhưng cũng có lúc, thoát ra ngoài bốn bức tường phòng khám bệnh, tôi lại lầm lũi một mình ở những nơi chốn thật xa. Nơi ấy, không có bạn bè, không chút thân quen. Nơi ấy, kẻ bộ hành rảo bước với ba lô laptop máy ảnh, không bầu rượu túi thơ với “dăm chú tiểu đồng theo lếch thếch”. Mà cũng lạ thay, ở những nơi chốn lạ lẫm ấy, những điều chất chứa trong lòng lại trào lên, không thể cưỡng lại mà không ngồi vào bàn, bật máy mà gõ thật nhanh… Đó là cách những trang bút ký du lịch của tôi ra đời, theo cách thức kém chuyên nghiệp nhất. Vì tôi đã nặng nhọc, vất vả mà viết ra chúng chỉ sau nhiều năm trở về nhà, cho đến khi ký ức đường xa chín tới, bật tung thành con chữ dưới ngón tay bàn phím. Bút ký tôi là những hồi ức ghi nhanh, sau nhiều năm tháng nghĩ chậm, rất chậm.

 

Bài viết đầu tiên của tôi đã thành giấy mực trên báo cũng đã 10 năm có lẻ. Từ dạo ấy, thỉnh thoảng những trang viết của tôi lại hình thành. Có cái chỉ để đọc một mình. Có cái chỉ gởi cho bạn bè cùng chia sẻ. Có cái chỉ là những suy nghĩ mọn, những suy tư trăn trở về bao điều ngổn ngang trước mắt. Người thầy thuốc, chuyên chú với nghề mình, chẳng thể đội đá vá trời mà thay đổi nhật nguyệt càn khôn. Biết thế, nhưng vẫn phải viết, khi lòng thôi thúc…

 

Chắt lại một lần, lọc lại một lần để có cuốn sách bạn đang cầm trên tay. Mười năm đã qua, tôi mừng khi đọc lại những trang viết của mình, thấy lòng vẫn đầy ắp cảm xúc như khi viết chúng. Tôi sẽ hân hoan biết bao, nếu người đọc tôi, cùng chia sẻ cảm xúc ấy, hơn là khen tặng tôi, như một thầy thuốc với dăm “bài văn tốt, câu thơ hay”. Được cái tình tri ngộ như thế, cũng đáng công tôi liều lĩnh để in cuốn sách này, với bao nhiêu giúp đỡ của bạn bè thân hữu mà muôn vạn lời cảm tạ vẫn là điều thiếu sót.

 

Sài Gòn, tháng 7.2009

Lê Đình Phương



NHỮNG BÀI GIỚI THIỆU CỦA THÀNH VIÊN KHÁC

Cuốn sách này, như lời đề tựa của tác giả đã tâm tình đầy đủ mục đích của mình. Tôi chỉ xin làm một điều đơn giản: hãy đọc và chắc chắn tự mỗi người sẽ tìm gặp được những điều rung động cho riêng mình.

Xem tiếp

Xem thêm

Đăng ký hoặc Đăng nhập để được bình luận


SÁCH KHÁC CÙNG LĨNH VỰC



Xem tiếp





Gửi email cho bạn bè