Ngày đăng : 07/09/2009

Đơn Vị Xuất Bản Giới Thiệu: Công ty Cổ phần Đại lý Xuất bản VNN

Thư gửi nhà báo trẻ

Thư gửi nhà báo trẻ

Tác giả Samuel G. Freedman
Ngôn ngữ Tiếng Việt
Lĩnh vực Văn hóa - Xã hội
Dịch giả Trịnh Thanh Thủy
Năm xuất bản 2009
Đơn vị xuất bản Tri thức
Giá sách 50.000 VND
Số trang 268
Làm sao mua: Liên hệ http://vnnpublishing.com.vn

Những người trẻ có khát vọng trở thành một nhà báo nghiêm túc hẳn sẽ tự hỏi nghề báo là gì và đâu là những phẩm chất mà một nhà báo hiện đại cần phải có, làm thế nào để có thể trở thành một nhà báo của công chúng…

 

Những người trẻ có khát vọng trở thành một nhà báo nghiêm túc hẳn sẽ tự hỏi nghề báo là gì và đâu là những phẩm chất mà một nhà báo hiện đại cần phải có, làm thế nào để có thể trở thành một nhà báo của công chúng… Có thể tìm thấy câu trả lời trong cuốn "Thư gửi nhà báo trẻ: Nghệ thuật của sự cố vấn" của tác giả Samuel G. Freedman, do Nhà xuất bản Tri Thức ấn hành.


Theo Freedman, cựu phóng viên của nhật báo New York Times, giảng viên Đại học Báo chí Columbia, Mỹ, nghề báo chân chính là nghề chuyển đến độc giả tất cả những thông tin về những diễn biến trong cuộc sống hàng ngày. Nghề báo là nghề mang đến cho độc giả những gì họ quan tâm, là nghề thể hiện được suy nghĩ cũng như những cảm nhận của độc giả.


Samuel G. Freedman cũng hoàn toàn phản đối quan niệm sai lầm về nhà báo là người làm giàu trên sự phù phiếm, sự ngu dốt, sự cô đơn của con người, là người đã chiếm được lòng tin của con người nhưng lại phản bội lại niềm tin đó mà không hề cảm thấy hối hận.


Thế còn những phẩm chất mà một nhà báo cần phải có? Theo Samuel G. Freedman, nhà báo phải biết làm việc tích cực, phải là người chính trực, có khả năng đặt ra những câu hỏi xác đáng, biết lắng nghe mọi người. Nhà báo phải biết khởi đầu sự nghiệp của mình từ một công việc bình thường để học hỏi những kỹ năng trong nghề.
 
Qua những cuộc trò chuyện của tác giả với các nhà báo trẻ, chúng ta cũng sẽ biết được những thời khắc không thể nào quên của nền báo chí Mỹ, trong đó có cả những sự kiện liên quan đến cuộc chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam. Thực trạng về nền báo chí hiện đại của Mỹ, những ảnh hưởng của các tập đoàn cũng như ranh giới mập mờ giữa sự thật và tuyên truyền cũng được tái hiện trong các cuộc chuyện trò giữa tác giả với các sinh viên, với các phóng viên khác và với các biên tập viên.

 

Thông số sách:

 

Tác giả: Samuel G. Freedman

Dịch giả: Trịnh Thanh Thủy

Nhà xuất bản: Tri Thức

Khổ sách: 13x20.5cm

Số trang: 268

Giá bìa: 50.000

Năm xuất bản: 2009


Sách đã chính thức được phát hành tại các đơn vị phát hành của VNN Publishing. Mọi thông tin chi tiết xin xem tại http://www.vnnpublishing.com.vn


Mọi chi tiết xin liên hệ:

 

Công ty VNN Publishing

Số 2 Ngõ 3 - Phố Vạn Phúc - Hà Nội

Điện thoại: 046 2731390  *   Fax:  046 2731391

Email: publicity@vnnpublishing.com.vn

Website: http://www.vnnpublishing.com.vn

TRÍCH DẪN ĐẶC SẮC

Có muôn vàn những mơ ước và tham vọng mà các nhà báo trẻ mang vào công việc, và cũng sẽ có muôn vàn những trở ngại và bất ngờ chờ đợi phía trước. Nhà báo kỳ cựu Samuel Freedman chia sẻ những điều thực tiễn và căn cốt về "nghề nguy hiểm" qua cuốn sách Thư gửi nhà báo trẻ.


Samuel G. Freedman là cựu nhà báo của tờ New York Times, ông cũng là giáo sư, giảng dạy bộ môn báo chí trong suốt 30 năm tại trường Báo chí Columbia, cũng bởi vậy mà hiểu biết và kinh nghiệm về báo chí của ông có thể nói rất đa dạng và phong phú. Những câu chuyện minh hoạ của ông đem lại ấn tượng bởi tính chân thực và tác dụng giải nghĩa cao.


Bằng việc xâu chuỗi các sự kiện không thể quên của nền Báo chí Mỹ, trong đó có cả những sự kiện liên quan đến cuộc chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam, tác giả đã bắt đầu bức thư của mình…


Nhà báo trẻ là những con người trẻ tuổi mang trong mình tràn đầy nhiệt huyết và sự đam mê, cái họ thiếu chính là những trải nghiệm thực tế, họ có nhiều lý thuyết  nhưng lại rất ít thực tế khi bắt đầu chắp bút tiến vào nghiệp báo.


Sứ mệnh của "người môi giới thông tin thật thà"


Với quan điểm cho rằng nhà báo chính là người môi giới thông tin thật thà, đưa tin một cách siêng năng, coi trọng sự chính xác và thông tin được viết ra không hề nghiêng về đảng phái nào, tác giả Freedman chỉ ra những học thuyết này đã cũ, mặc dù nó là cơ bản, là nền tảng, ví như ở một quốc gia phức tạp như Mỹ, nghề báo hiện nay bắt đầu được chính trị hoá một cách công khai và là một nghề kinh doanh đầy ngoan cố.


Tất nhiên là một nhà báo phải luôn có những nhận xét, đánh giá về sự việc để định hướng cho độc giả cái nhìn khách quan nhất, bởi họ là người được công chúng đặt niềm tin, và bởi niềm tin ấy, các nhà báo tuyệt nhiên không được để những cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến công việc. "Điều quan trọng là họ phải tin rằng họ có thể vượt qua những khuynh hướng riêng của mình, điều chỉnh được những đánh giá của mình, để có thể điều tiết được những gì mình đã được học trong nghề làm báo."


Trong thư, G. Freedman khẳng định nghề báo là nghế nghiệp đạo đức, điều này không có gì để bàn cãi cả, có lương tâm và có phẩm hạnh đạo đức không hoàn toàn giống nhau: "Tôi không kêu gọi bạn bới móc và than vãn về sự yếu đuối, bạc nhược của loài người. Tôi kêu gọi bạn đóng vai trò chứng nhân. Tôi thúc giục bạn đánh dấu và tôn vinh những khoảnh khắc đạt thành tựu trong cuộc đời con người..Tôi muốn bạn kể câu chuyện.."


Để trở thành một nhà báo có đạo đức, bạn luôn cần có lòng nhân đạo, tuy nhiên, lý tưởng khách quan kêu gọi nhà báo khách quan không thành kiến với bất cứ ai mà họ viết, nhưng có một điều cần lưu ý, rằng lòng nhân đạo không phải là khách quan mà là chủ quan. Tuy vậy, nghề báo là nghề truyền cảm xúc chứ không phải là nghề tiêu diệt cảm xúc, vì thế hơn ai hết, các nhà báo cần cân bằng yếu tố cảm xúc và yếu tố khách quan.

"Cạm bẫy" cảm xúc”


Một trong những cạm bẫy lớn nhất đối với một Nhà báo trẻ là cảm xúc, dù cho đó là cảm xúc tội lỗi hay cảm xúc của lòng trắc ẩn. Khi bạn chỉ ra mà không nói, khi bạn viết bài với danh từ và động từ, khi bạn tin tưởng vào việc sử dụng những từ cụ thể và khả năng thấu hiểu chúng của người đọc, bạn sẽ sở hữu cảm xúc thay vì để cảm xúc đó sở hữu bạn.


Và câu chuyện về 2 bức ảnh đoạt giải mà tác giả dùng để minh hoạ cho quan điểm của mình sẽ cho chúng ta góc nhìn cận cảnh hơn về tính nhân đạo đúng đắn trong nghề báo:


Nếu bạn nghiên cứu về chiến tranh Việt Nam, ắt hẳn bạn đã từng trông thấy bức ảnh một cô bé người Việt là nạn nhân của đợt ném bom napalm của quân đội Mỹ, cô bé vừa ở trền vừa chạy vừa la khóc kinh hoàng.


Hình ảnh đau thương của cô bé đã góp phần không nhỏ làm gia tăng dư luận phản đối chiến tranh ở Mỹ và nó cũng đem lại giải thưởng Pulitzer cho phóng viên ảnh Nick Ut của Associated Press.


Rất ít người biết rằng sau khi chụp ảnh cô bé, cô Phan Thị Kim Phúc, Nick Ut đã đưa cô lên chiếc xe buýt nhỏ, yêu cầu chở đến bệnh viện và xin bác sĩ cứu chữa cho cô ngay lập tức. Chỉ sau khi Kim Phúc lên bàn phẫu thuật, phóng viên Ut mới về cơ quan AP để nộp cuộn phim anh đã chụp. 28 năm sau, trong một buổi lễ trước mặt Nữ hoàng Anh, Kim Phúc đã nói về Ut: "Anh ấy đã cứu sống tôi."


Một bức ảnh khác đoạt giải thưởng đã chụp cảnh nạn đói ở Sudan năm 1993. Bức ảnh chụp cảnh một em bé chập chững biết đi đã lả người khi cố gắng lết tới trạm phân phát lương thực. Trong khi đó ở phía sau, một con kền kền cũng đang chờ sẵn.


Giống như Nick Ut, Kevin Carter, nhà báo tự do, người đã chụp bức ảnh này, đã làm dấy lên làn sóng công luận mạnh mẽ với bức ảnh. Điều này đã dẫn đến việc tổng thống Bill Clinton đưa quân đội Mỹ đến thực hiện sứ mệnh nhân đạo tại những vùng này. Và một điểm nữa giống với Nick Ut là Kevin Carter cũng vinh dự nhận giải thưởng Pulitzer.


Tuy nhiên không như Ut, anh đã không can thiệp để cứu đứa bé trong bức ảnh. Một người bạn thân của nhà báo Carter, David Beresford ở báo The Guardian Anh quốc, nhớ lại khi hỏi nhà báo này: "Anh đã làm gì với đứa bé?" Carter đã trả lời: "Không gì cả, ở đó có hàng ngàn đứa bé như vậy." Những lần khác khi được hỏi, Carter đã trả lời rằng anh đã đuổi con kền kền đi và anh đã khóc hang giờ liền sau khi chụp bức ảnh.


Chưa đến 4 tháng sau khi được giải thưởng Pulitzer, Carter đã tự sát.


Freedman cho rằng với bức ảnh thứ nhất, chính Ut đã cứu sống kim Phúc và cũng đồng thời cứu vớt chính tâm hồn anh ấy. Nick Ut là minh chứng cho một nhà báo nhân đạo, bởi trước khi trở thành một nhà báo, anh ấy đã là một con người có tấm lòng cao cả, và vì thế anh ấy xứng đang được vinh danh.


Còn Carter, phải chăng khi quyết định tự kết liễu đời mình anh đã thú nhận một điều, rằng cái ngày mà anh chụp bức ảnh, anh đã đặt phẩm chất nhà báo trong anh cao hơn lòng nhân đạo?


Nghiệp báo: Đường xa vạn dặm


Bản chất của nghề báo là những bài viết, trong đó là thông tin, là ý kiến đánh giá và định hướng độc giả. Điều khó khăn luôn là có thông tin, có ý kiến đánh giá rồi, nhưng làm sao để viết thành một bài hoàn chỉnh, lại mang văn phong của riêng mình bạn thôi?


Đó tất yếu là sự trau dồi và luyện rèn của bản thân các nhà báo trẻ, vốn dĩ họ đã là một điều hoàn toàn khác, vì lẽ đó mà G.Freedman khuyên rằng, các nhà báo trẻ khi lấy tin về, hãy trở thành một nhà văn chân chính nhất với sự tự tin của chính họ trong việc dùng động từ gì, danh từ nào cho chính xác.


Đó chính là bí quyết tiềm ẩn vốn đã tồn tại trong mỗi nhà báo, qua thời gian tu rèn, họ mài sắc giọng văn và tự khi nào không biết, họ trở thành tiếng nói của công chúng và kể chuyện của công chúng, cùng thăng trầm với những thành công và thất bại trước công chúng.


Thư của Samuel G.Freedman dài và kén người đọc, có đôi khi chạm vào từng câu chữ nhưng lại thấy mình như chưa hiểu gì. Nhưng bởi báo chí vốn vẫn là một lĩnh vực mênh mông, vậy nên việc tìm hiểu và nghiên cứu là chưa bao giờ đủ, đó là một con đường dài với rất nhiều những trở ngại, những bất ngờ cần tiếp tục khám phá.


Và đúng như lời kết của Freedman: "Cuốn sách này không phải là một cuốn sách giáo khoa, một cuốn sách về lịch sử hay một tác phẩm phê bình phương tiện truyền thông, mặc dù tất cả các yếu tố đó đều lần lượt xuất hiện trong sách."


Tâm An

 

Bài đăng trên: http://tuanvietnam.net/vn/nghexemdoc/sachhaynendoc/6336/index.aspx

THÔNG TIN KHÁC

Samuel G. Freedman là Giáo sư, giảng viên báo chí của trường Đại học Colombia. Ông đã giảng dạy tại đây trong suốt 30 năm qua. Đồng thời, ông cũng là cựu phóng viên của New York Times.

 

Ông là tác giả của 6 cuốn sách: Small Victories (1990), Upon This Rock (1993), The Inheritance (1996), và Jew vs. Jew (2000), Who She Was (2005), Letters to a Young Journalist (2006).

 

Cuốn Small Victories (1990) lọt vào vòng chung kết Giải thưởng Sách Quốc gia và Giải thưởng Pulitzer năm 1990.

 

Cuốn Jew vs. Jew (2000) đã đạt Giải thưởng Sách Quốc gia và lọt vào danh sách sách bán chạy nhất năm 2001 của nhà xuất bản Weekly Religion.

 

Ông còn lọt vào danh sách 50 nhân vật người Mỹ gốc Do Thái quan trọng năm 2000, do báo The Jewish Week bình chọn.

 

Hiện Samuel G. Freedman đang sống và làm việc tại Mahattan cùng các con của ông.



NHỮNG BÀI GIỚI THIỆU CỦA THÀNH VIÊN KHÁC

Khi người phóng viên đã xong việc thì nhà văn sẽ thế chỗ của người phóng viên đó. Và khi nhà văn đã xong việc thì đến lượt nhà biên tập sẽ thế chỗ nhà văn.

Xem tiếp

Những người trẻ có khát vọng trở thành một nhà báo nghiêm túc hẳn sẽ tự hỏi nghề báo là gì và đâu là những phẩm chất mà một nhà báo hiện đại cần phải có, làm thế nào để có thể trở thành một nhà báo của công chúng…

Xem tiếp

Có muôn vàn những mơ ước và tham vọng mà các nhà báo trẻ mang vào công việc, và cũng sẽ có muôn vàn những trở ngại và bất ngờ chờ đợi phía trước. Nhà báo kỳ cựu Samuel Freedman chia sẻ những điều thực tiễn và căn cốt về "nghề nguy hiểm" qua cuốn sách Thư gửi nhà báo... Xem tiếp



Đăng ký hoặc Đăng nhập để được bình luận


SÁCH KHÁC CÙNG LĨNH VỰC



Xem tiếp





Gửi email cho bạn bè