Ngày đăng : 06/09/2009

Người Giới Thiệu: Đặng Lê Thủy Tiên

Đường còn dài, còn dài...

Đường còn dài, còn dài...

Tác giả Nguyễn Thiên Ngân
Ngôn ngữ Tiếng Việt
Lĩnh vực Văn học Việt Nam
Năm xuất bản 2009
Đơn vị xuất bản Trẻ
Giá sách 26.000 VND
Số trang 159

Có lẽ cái tựa đề “Đường còn dài, còn dài...” là một cái tên khá ấn tượng, ngay khi nhìn thấy nó, cái tựa đề ấy dội mạnh vào trong tâm trí tôi một cái gì đó. Một chút phấn khích hào hứng và cả lặng. Có lẽ nó phù hợp với một con bé dân văn nhiều ước mơ, nhiều khát khao.


Sách không quá dày, 159 trang, lời văn không quá gọt giũa, nhẹ nhàng và có thể là nhàm chán với một vài người khác, nhưng trong đó là cả một cuộc hành trình dài của một cậu sinh viên khoa văn. Nhân vật tên N mà tôi vẫn luôn thích gọi là Nguyên bởi đơn giản đó là cái tên mà tôi rất thích J N, một cậu sinh viên đang trọ học ở Sài Gòn, cậu bắt đầu thấy nhàm chán với giảng đường đại học, với những thứ đã quá quen thuộc với cuộc sống hàng ngày của mình như chuyến xe buýt S09, quán cà phê cóc mà cậu thường đến, cái sân trường im ắng và cả tiếng giảng bài đều đều vọng ra từ những ô cửa của lớp học, tất cả đọng lại trong cậu là sự buồn tẻ đến đáng sợ. Và N đã đi, cậu bỏ lại tất cả phía sau lưng, bước từng bậc cầu thang nhẹ hẫng tưởng như không bao giờ có thể lại có cảm giác như thế.


9 tháng để đi dọc miền đất nước, 9 tháng của trải nghiệm, 9 tháng của một suy nghĩ khác người, 9 tháng để lớn lên chút nữa. Câu chuyện tôi vẫn nghĩ là chứa đựng những nhân vật nổi loạn, điên rồ và ngớ ngẩn nhưng lại hấp dẫn đến lạ, bởi cuộc sống này đâu có nhiều người dám liều lĩnh và điên rồ như thế. Và không chỉ là N, một sinh viên từ bỏ cánh cửa đại học mà nhiều người mơ ước để làm việc mà mình muốn, để thoát khỏi cảnh sống hiện tại của chính mình, mà còn có một lập trình viên trung tuổi luộm thuộm nhếch nhác và bẩn thỉu. Một gã tây ba lô sống nhờ vào tiền trợ cấp thất nghiệp trong 2 năm rồi lang thang đây đó, đi đến những nơi mà hắn muốn đến. Cây đàn mandolin và những ngày hát rong trên các con phố ở Hội An khiến tôi nhớ đến nhân vật Jihoon trong BOF, nhưng trái ngược với sự hào hoa lich lãm của chàng công tử Jihoon, Danniel - chủ sở hữu của cây đàn đó lại mang một vẻ ngoài nhếch nhác đến buồn cười. Những con người với những điểm chung và những tính cách riêng đã gặp nhau trên cùng một tuyến đường, trên cũng một con xe với cái tên mỹ miều Francessca. Câu chuyện được kể bởi lời của N, những mảng kí ức cũ theo chặng đường đi cứ trở về lại trong N, những kí ức tưởng như đã bị lãng quên, đã nằm sâu đâu đó trong cuộc sống rộn rã này, thế nhưng nó đã quay lại, mỗi lúc một khác với nhiều thứ cảm xúc trộn lẫn với nhau, đó có khi là một thị trấn buồn tẻ, nơi N đã sống những ngày tháng ấu thơ, có khi lại là những góc nhà quen thuộc, có lúc chỉ là một hình ảnh lo lắng của một người mẹ... nhưng chúng đều có chung một tên gọi, là kỉ niệm. Đọc đoạn đầu của truyện tôi đã rất thích một câu ”tôi ngồi trước nhà lặng lẽ nhìn những chuyến xe đêm đi qua”. Tôi nhớ mãi câu văn ấy, nó len lỏi trong tôi một thứ xúc cảm kì lạ, một thứ tình cảm mơ hồ mà tôi đã từng có, nhẹ nhưng in đậm trong kí ức.


Thích nhân vật lão Sói, lão có vẻ là con người điên rồ nhất trong truyện nhưng cái vẻ thờ ơ, lơ đãng và im lặng nhìn vào xung quanh khiến tôi thích thú. Bất cần và cao ngạo với đời. Không nói nhiều nhưng những nét phác họa chân dung của lão lại là một ấn tượng mạnh mẽ. Và không gian, những không gian rộng mở, những vùng đất chưa từng nghe tên, một Hội An phố cổ, một Đà Lạt xinh đẹp thơ mộng như trong truyện cổ tích, một dải đất miền Trung gió lào cát trắng, biển xanh, một Hà Nội cổ kính... Câu chuyện với cái tựa đề gây hứng thú và tò mò đã đánh thức lại trong tôi giấc mơ ngày nào, giấc mơ được đi xuyên Việt, giấc mơ được đặt chân lên những mảnh đất khác của đất nước, giấc mơ thuở nào không còn cháy mạnh mẽ đầy khao khát nay lại được khơi dậy, trí tưởng tượng lại được dịp bay xa. Tất cả những giấc mơ cũ lại trở về theo mạch của truyện tự nhiên như nó vốn đã thế.


Truyện còn chứa đựng cả tình yêu, tình bằng hữu, tình bạn bè thân thiết, tình thương yêu của mẹ dành cho một đứa con trai, của một cô gái tưởng như là mạnh mẽ vô cùng với những chú chó nhỏ... Và hơn hết chuyến hành trình dài còn là một chuyến đi để những nhân vật đó tìm lại những phần còn thiếu của chính mình, họ có tìm được hay không? Một câu hỏi lớn trong chính mỗi người.


Cái tựa truyện hay và ấn tượng đến mức tôi đã phải đem ngay nó về nhà và đọc ngấu nghiến trong một đêm. Truyện không phải là quá hay nhưng có những bài học thú vị. Chuyến hành trình dài với những trải nghiệm lạ lùng, đầy chất lãng mạn của tuổi trẻ, những nhân vật đầy những tính cách kì quặc, chiếc xe màu vàng hiếm thấy với cái tên của một nhân vật nữ trong cuốn ”những cây cầu ở quận Madison”, đàn mandolin, kèn hamornica, quán cà phê ”dream a little dream”... Những chi tiết nhỏ nhặt nhưng là những mảnh ghép hoàn hảo để tạo nên một bức tranh sống động. Tất cả đều đọng lại trong “Đường còn dài, còn dài...”


Có người có thể thích, hoặc sẽ không thích, nhưng tôi nghĩ đó là một cuốn sách phù hợp với những người trẻ có khát khao và có hoài bão.

TRÍCH DẪN ĐẶC SẮC

"Một cuốn sách tràn ngập phong vị tuổi trẻ với chuyến đi dài đầy những suy nghiệm và ám ảnh.


Tôi thích cuốn này, nó nhắc lại cho tôi thời tuổi trẻ với những ước mơ vông viển của mình. Tôi muốn giới thiệu cho các bạn. Những ai:


- Trẻ, hoặc từng trẻ
- Khát khao ra đi
- Có những ước mơ giấu kín


Đây là cuốn sách dành cho bạn. Giọng văn trẻ trung, mềm mại, lãng mạn. Góc nhìn giản dị mà sâu sắc.


Tuy nhiên sách... hơi mỏng." - Trần Hoàng Yến



NHỮNG BÀI GIỚI THIỆU CỦA THÀNH VIÊN KHÁC

Nếu đường còn dài... còn dài... là một ngọn sáng. Sẽ có những ai đó, thấy mình như chú bé con đi lạc trong đêm không trăng... tìm về nguồn sáng.

Xem tiếp

Có người có thể thích, hoặc sẽ không thích, nhưng tôi nghĩ đó là một cuốn sách phù hợp với những người trẻ có khát khao và có hoài bão.

Xem tiếp

Xem thêm

NHỮNG BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN

Riêng bản thân mình thì mình nửa ghét nửa thích cái truyện này. Mình thích cái thói "du thủ du thực" tự do mà tác giả đề cập tới. Mình chỉ không thích vì cảm giác như tác giả vừa đọc xong 1 đống sách của Haruki là quay sang viết truyện này. Có lẽ không công bằng với tác giả nhưng mấy phần trích nhật kí của bạn gái cũ nhân vật chính  thấy cứ quen thuộc thế nào.


Cảm ơn cô "nhóc" học sinh đã cho tôi đọc bài cảm nhận thật hay. Sẽ tìm đọc.


Xem thêm

Đăng ký hoặc Đăng nhập để được bình luận


SÁCH KHÁC CÙNG LĨNH VỰC



Xem tiếp





Gửi email cho bạn bè