Ngày đăng : 06/11/2007

Người Giới Thiệu: Dung Nguyen

Nỗi buồn chiến tranh

Nỗi buồn chiến tranh

Tác giả Bảo Ninh
Ngôn ngữ Tiếng Việt
Lĩnh vực Văn học Việt Nam
Năm xuất bản 2006
Đơn vị xuất bản Văn học
Giá sách 30.000 VND
Số trang 288

Nỗi buồn chiến tranh được coi là một cột mốc sáng chói của văn học thời kỳ đổi mới. Cuốn tiểu thuyết này được in lần đầu tiên năm 1987 với nhan đề Thân phận tình yêu. Chỉ sau một thời gian ngắn Nỗi buồn chiến tranh không chỉ đông đảo bạn đọc Việt Nam biết đến mà nó được cả độc giả nước ngoài đón nhận. Một cuốn sách hơi khó đọc - đương nhiên, khi được viết với một kỹ thuật khá lạ, thời gian đồng hiện, hòa trộn giữa quá khứ và thực tại, chứ không theo một trật tự kể chuyện thông thường.

 

 

Nỗi buồn chiến tranh không chỉ lạ về hình thức mà mới mẻ cả về nội dung so với thời điểm nó ra đời. Có thể nói, đây có thể là cuốn sách đầu tiên của Văn học Việt Nam khai thác chiến tranh dưới góc độ cá nhân. Nếu các tác phẩm ra đời trước Nỗi buồn chiến tranh được viết với góc độ của tập thể, cái riêng cũng đặt trong cái chung, hòa tan vào cái chung, ngùn ngụt ý chí cứu nước như Đất nước đứng lên, Người mẹ cầm súng... thì Bảo Ninh lại có cái nhìn sâu hơn về thân phận con người trải qua trận mạc, sự mất mát của các cá nhân trong thời chiến. Bảo Ninh thể hiện sự bi quan của cá nhân đối với cuộc chiến: Chiến tranh không chỉ có vinh quang, hay đấu tranh vì chính nghĩa - chiến tranh tóm gọn lại là sự chết chóc, sự hủy diệt. Và cho dù nhiều người trở về sau chiến tranh không hề bị thương tích song vết thương trong lòng họ lại vô cùng đau đớn và luôn rỉ máu. Họ, những con người đã đi qua chiến tranh, trở về với cuộc sống hòa bình nhưng dường như họ không còn là họ nữa. Chiến tranh đã lấy đi của họ sự bình yên trong tâm hồn…


Đến nay, có những lần xuất bản, tác phẩm này lại lấy lại cái tên Thân phận tình yêu. Tình yêu và chiến tranh như hai thái cực đối chọi nhau, một bên là sự hủy diệt ghê gớm, bên kia là một giá trị thiêng liêng, là cội nguồn của sự sống. Trong chiến tranh, tình yêu vẫn đâm hoa nảy lộc, vươn lên trên sự chết chóc sự đau đớn, sự hủy diệt. Nhiều bạn đọc thấy lại cảm giác dữ dội và ghê gớm của chiến tranh qua Nỗi buồn chiến tranh như từng thấy các nhà văn lớn như Remarque hay Hemingway…, tất nhiên với nhiều góc độ mới mẻ hơn.

Nỗi buồn chiến tranh được các nhà phê bình nhận định là đã mở ra một hướng đi mới trong nội dung và hình thức cho văn học viết về đề tài chiến tranh. Tác phẩm đoạt giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam. Đây là một trong những cuốn tiểu thuyết đáng đọc nhất của Văn học Việt Nam. Nhà văn Nguyễn Quang Thiều viết trong TT&VH số ra 28.10.2006: “Nỗi buồn chiến tranh đã chạm vào mẫu số chung của nhân loại - đó là câu chuyện của thân phận của mất mát của tình yêu và chiến tranh…”. Nhà văn Nguyên Ngọc cũng từng nhận xét về Nỗi buồn chiến tranh: “Về mặt nghệ thuật, đó là thành tựu cao nhất của văn học đổi mới”.



NHỮNG BÀI GIỚI THIỆU CỦA THÀNH VIÊN KHÁC

Sống với nhau hạnh phúc không là cả dấu hỏi, đắng chát, ký ức, những mảng đen tối trong cuộc đời Phương không chỉ là hạt sạn mà đã là trái núi chia cắt họ. Cuộc chiến tàn ác làm tình yêu tan nát. Mất nhau rồi Thân phận của tình yêu!

Xem tiếp

Chỉ sau một thời gian ngắn Nỗi buồn chiến tranh không chỉ đông đảo bạn đọc Việt Nam biết đến mà nó được cả độc giả nước ngoài đón nhận. Một cuốn sách hơi khó đọc - đương nhiên, khi được viết với một kỹ thuật khá lạ, thời gian đồng hiện, hòa trộn giữa quá khứ và thực tại, chứ không theo một trật tự kể chuyện thông thường.

Xem tiếp

Xem thêm

NHỮNG BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN

Tôi đọc NBCT cũng đã lâu. Hình như đọc 2 lần, lần sau vẫn thấy hay. Có lẽ đây là một trong những truyện VN hay nhất mà tôi được đọc.Tôi không nghĩ bút pháp có gì mới. Chỉ có tính chất rất thơ, nhưng vẫn rất hiên thực. Và bàng bạc một không khí buồn bã khắp truyện. Cái "không khí" mà tôi nghĩ chỉ những bức tranh hay tiểu thuyết vào hàng kiệt tác mới nạo nên được. Cho nên đúng là tên truyện nên đặt là "Nỗi buồn chiến tranh" hay "nỗi buồn" không thôi càng hay, thêm chữ CT vào nghe hơi...cải lương! Có điều hình như đoạn đầu tác giả lắp ghép vào hơi gượng, nên mạnh dạn bỏ hẳn đi cho tác phẩm được toàn bích.

Khi "Nỗi buồn chiến tranh " gây xôn xao trên văn đàn là lúc tôi còn sinh viên, cũng háo hức đọc để coi thử nó như thế nào mà nhiều tranh luận trái chiều nhau. Đọc xong mới thấm thật. Có chép được vài đoạn(nói thật vì lúc đó không có tiền nên không mua được, còn muốn "chôm" của thư viện nhà trường thì không đủ can đảm!, để khi có tiền thì không còn sách), để bây giờ đã mười mấy năm rồi đọc lại mà vẫn thấy thấm. Còn cái tên gọi "Thân phận tình yêu" như Bảo Ninh phát biểu trên báo T.T gần đây là nghe nó cải lương quá! Sách của Remarque thì khá ghiền, dù có nhiều người nói cách vết của ông như cây củi khô. Trên trang của bạn Ngọc Ban anh đồng tình với ý kiến lập chuyên mục TẶNG SÁCH, tôi rất, rất đồng tình. Anh cũng là thành viên trong hội đồng Sachhay.com mà, nếu tiến hành lập trang thì nhanh mà. Chúng tôi rất mong tin này.

Xem thêm

Đăng ký hoặc Đăng nhập để được bình luận


SÁCH KHÁC CÙNG LĨNH VỰC



Xem tiếp





Gửi email cho bạn bè