Ngày đăng : 22/06/2009
RogerMagnet chu du vào chốn bán hàng

RogerMagnet chu du vào chốn bán hàng

Tác giả Roger Konopasek
Ngôn ngữ Tiếng Việt
Lĩnh vực Kinh tế - Quản trị
Dịch giả Nguyễn Thế Tuấn Anh
Năm xuất bản 2007
Đơn vị xuất bản Văn hóa Sài Gòn
Giá sách 36.000 VND
Số trang 248

Tựa đề nói đến bán hàng nhưng cuốn sách nói về những bài học cực kỳ bổ ích.


Trên 50 “ca” kiếm tiền “béo bở” bằng nghề sale được rút ra từ những câu chuyện có thực sẽ giúp bạn:


- Rút tỉa những tuyệt kỹ kiếm tiền từ hai bàn tay trắng của các bậc thầy làm “sale”.

- Thắp lửa những ý tưởng “sale” cực kỳ độc đáo cho việc kinh doanh của bạn.

- Thôi thúc bản thân bạn, cũng như đội ngũ của bạn liền tay hành động để tạo ra những ý tưởng kinh doanh hoàn toàn mới lạ xưa nay.

- Lĩnh hội các bí quyết và chiến lược giao tiếp mạnh mẽ nhất, khiến khách hàng của bạn mát lòng, mát dạ mà mua hàng.


Cùng “nhâm nhi” những mẩu chuyện thực cực hay:

 

 

- Bán dạo thuốc kích thích (Sô-cô-la và chuyện kiếm tiền “bắt quàng làm họ”)

- Câu sushi (Một chiếc thuyền + một tay đầu bếp + hai chú cá = một thương vụ)

- Con lợn không đồng ý (Cách một chú lợn nhồi bông đàm phán cho thương vụ một triệu đô la)


Còn nhiều những mẩu chuyện “độc” khác đang chờ bạn…


Thật không biết nói gì nhiều về cuốn sách nữa vì tôi thực sự thích nó, những câu chuyện đem lại những bài học đắt giá mà chắc chắn sẽ rất có ích trong cuộc sống của bạn.

 

Các bạn hãy thử đọc và cảm nhận nó xem.

TRÍCH DẪN ĐẶC SẮC

Roger Magnet ở thung lũng những con đại bàng không biết bay - Hầu hết chúng ta đều kìm hãm bản thân mình.  Vì đâu?

 

Rộn rã huýt vang một giai điệu, Roger Magnet lên đường khởi sự chuyến hành trình vòng quanh thế giới… Trên đường đi, chợt Roger gặp một thung lũng kì lạ.


Thoạt nhìn, cái thung lũng ấy trông cũng rất bình thường: một con sông vắt ngang, cây cỏ sum suê, cao tốt. Ngó lại, Roger Magnet phát hiện vô số những con đại bàng to lớn và trưởng thành đang ở trên cây. Phải tới hàng trăm con, trông như kền kền, đang bám lấy những nhánh cây chìa ra. Ngạc nhiên trước cảnh tượng ấy, Roger Magnet thận trọng đánh ngựa đến gần một cái cây để quan sát cho kỹ hơn những sinh vật oai vệ này.


Nhìn xa trông dữ, chừ gần hóa không! “Mày là cái thứ chết tiệt nào đây” lẽ ra phải là câu ưa chuộng của lũ đại bàng để tỏ vẻ oai phong của chúng trước kẻ lạ. Ấy vậy mà không, người hùng Roger của chúng ta nhận ra rằng lũ đại bàng này chẳng xứng đáng chút nào với cái tước hiệu vua bầu trời. Vẻ run rẩy, thẹn thùng của chúng nhắc anh nhớ đến một thứ động vật có cánh khác thường được tìm thấy ở khu vực đông lạnh trong các siêu thị, được đóng gói gọn gàng, trữ lạnh, với cái nhãn dán bên ngoài: “đùi gà” hay “cánh gà”.


Nảy tính hiếu kì, anh nhìn con đại bàng gần mình nhất và hỏi rằng: “này chú em, có chuyện gì với lũ đại bàng các chú vậy? Trông mấy chú chẳng khác một bầy gà con treo cây! Bữa nay đẹp trời, các chú nên bay lượn, săn mồi mới phải, làm quái gì cứ phải bám riết vào nhành cây đến độ mấy cái khuỷu chân các chú cứ tái nhợt đi vậy?”.


Con đại bàng quay nhìn Roger Magnet, nó nín hơi, lầm bầm: “Ông anh nói dễ! Nào biết rằng bay là điều nguy hiểm!”. Roger nghe lạ, há mồm, đứng lặng một hơi mới vặn lại: “Sao? Chú là đại bàng mà! Làm thân đại bàng thì phải bay, bay, bay chứ… thế thì bay đi nào, xùy, xùy.”. Anh vừa nói vừa lấy tay rung cái cây thật mạnh cốt để lũ đại bàng phải xoải cánh bay đi, thoát khỏi cái cảnh co rúm, nhút nhát đáng buồn đó. Vậy mà chẳng ăn thua gì, nó chỉ khiến lũ đại bàng la chí chóe lên rằng Roger chẳng hiểu gì sất; rằng trước tiên, làm sao anh biết được bọn chúng có thực là đại bàng hay không, và kế đến, anh có biết rằng vỗ cánh để bay là chuyện NGUY HIỂM thế nào không!!! Mà đã không biết thì ngậm miệng làm thinh, biến đi cho rảnh chuyện; chúng đang bận phải bám vào những cái cành giòn đó rồi và chẳng muốn lôi thôi vướng chuyện với một gã khờ làm vờ như biết chúng là ai, thấu rõ tài chúng có.


Tay lắc, tay khua, ăn thua chả bõ: lũ đại bàng chẳng màng nhúc nhích! Đến giờ, Roger cảm thấy mệt bở hơi tai. Hễ anh ta càng rung bao nhiêu, lũ đại bàng càng cố bám chặt vào nhành bấy nhiêu; chúng vừa bám vừa to mồm cự rằng anh ta đang cố tình muốn hại chết chúng.

 

Mệt lả người mà chẳng được tích sự gì, Roger quyết định thử cách khác. “Thôi được rồi, cứ cho rằng bay là chuyện nguy hiểm, vậy thử nói cho tôi nghe xem có ai trong các anh từng chứng kiến đồng loại của mình bay chưa?”. Nghe đoạn, lũ đại bàng quay nhìn nhau như thể chúng có một điều bí mật không tiện nói ra. “Sao chứ?...” Roger tiếp lời, sốt ruột đưa mấy ngón tay gõ gõ lên vỏ cây. “Cũng đã thấy vài đứa…”, một con đại bàng to nhất, già nhất lên tiếng trước. “Bọn chúng là những đứa điên rồ!”, con khác chen vào “Thế đấy, cái đám đó cũng chả có mấy, mà toàn là những đứa mơ hão, ông anh biết đấy… lúc nào đầu óc chúng cũng ăm ắp những ý tưởng kì quặc và xằng bậy”, một con khác cất giọng oang oang “Chúng đi được là đi luôn, chẳng ngó ngàng hỏi thăm gì tụi này nữa”, con đại bàng già khi nãy bồi thêm. Lúc này, trông lũ đại bang thật buồn rầu, sầu héo, còn tệ hơn lúc ban đầu khi Roger nhìn thấy chúng.


Để tường nguồn, thấu ngọn việc lạ này, cách duy nhất là phải truy cho được sự thật phía sau. Thế rồi, Roger bảo lũ đại bàng kể nhiều hơn về cuộc sống của chúng. Sau một hồi tỏ vẻ miễn cưỡng, cả lũ bắt đầu thi nhau huyên thuyên chuyện đời, và toàn bộ bức tranh dần hiện lên rõ nét…


Hồi còn niên thiếu, ai nấy chỉ cần ngồi yên trong tổ, hăm hở chờ thức ăn đưa vào là ngấu nghiến và, hễ đứa con nào không đập cánh ra khỏi tổ thì cha mẹ chúng lấy làm sung sướng lắm. Khổ thân đứa nhỏ nào chực vung cánh bay là bố mẹ thân yêu của nó lại răn đe “Này con trai, khép cái cánh lại đi con, có biết ra khỏi tổ là nguy hiểm thế nào không?


Song, có ai chịu nổi cả đời bó cánh trong tổ. Cũng tới ngày mà lũ trẻ bắt đầu rũ bỏ trên thân bộ lông cũ thưở nào để khoác vào những chiếc lông cài mềm mượt, sẵn sàng “cất bước vào đời”. Khổ nỗi, lần đầu trong đời thử vươn rộng đôi cánh đại bàng, chúng lại bị cha mẹ lẫn chòm xóm láng giềng nạt cho một trận: “Nhìn thử tụi bay coi, thứ con nít hăng bậy! Vung cánh lên, tụi bay không sợ mất thăng bằng rồi ngã nhào đầu xuống đất à? Khép ngay cái cánh lại, tụi bay chỉ tổ khiến mấy đứa con nít khác học đòi cái ngu”. Muốn làm những công dân tốt trong cái thung lũng này, bọn chúng phải chịu khó ngoan ngoãn nghe lời răn bảo của các bậc cha chú, ráng gấp cánh cho gọn rồi lo đi học cái ngành nghệ thuật chỉ cách trụ vào nhành cây, dù nước có tới trôn cũng phải ôm cành cho vững.


Dù muốn dù không, cũng có vài đứa vẫn nhất định tập vỗ cánh, khác với mấy đứa còn lại chỉ biết lo giữ thăng bằng. Chúng cứ tập vỗ, vỗ hoài đôi cánh và rồi, một ngày đẹp trời nọ, chúng phóng ra ngoài không trung, và vì chưa thuần đôi cánh nên cứ đập loạn cả lên. Thấy cảnh, lũ đại bàng già được đà mắng mỏ: “đã bảo mà không nghe, đồ dại dột”. Song chuyện kì lạ đã xảy ra. Sau một hồi chới với, bơi đập dưới những tán cây kia, chúng bắt đầu bay lên… bằng chính đôi cánh của mình! Lẽ tất nhiên, sự kiện này đã làm “kinh động” lũ đại bàng trẻ còn lại; bọn chúng tò mò muốn hỏi cho biết làm sao chuyện này lại xảy ra được, nhưng đám đại bàng già lại phớt lờ, ỡm ờ cho qua chuyện: “Chớ để ý đến chúng nó làm gì, lũ ngu ấy mà! Chẳng chóng thì chầy cũng thấy cảnh lỗ mũi ăn trầu, cái đầu xỉa thuốc cho mà xem; chúng nó chẳng hiểu mô tê gì cái chuyện an toàn cả”.


Những chú đại bàng đã vung cánh bay, giờ đây lại lượn vòng quanh các bạn bè thời thơ ấu của mình rồi la lên “nào các bạn, chúng ta đều là đại bàng cả! Tất cả chúng ta đều bay được mà! An toàn lắm, không hề gì! Nhảy ra thôi các bạn, chúng ta có cánh mà…”. Và từ trên không trung nhìn xuống, chúng thấy cái cảnh cả bầy đồng loại đáng buồn của mình đang nhút nhát, run rẩy, những kẻ có mắt như mù, cứ khăng khăng bảo chúng là lũ ngu, lũ mơ hão. Đập cánh lượn vài vòng, những chú đại bàng tự do này dõi mắt nhìn những bạn bè cũ và gia đình mình lần cuối, đoạn giương đôi cánh cuộc đời, nhắm tới nơi chân trời mới mẻ, cùng san sẻ tự do với những con đại bàng khác cũng đang bay, đang lượn vòng múa nhảy trong bầu trời cao vợi…


Và từ câu chuyện này, Roger đã khám phá ra được cái lí do vì sao hầu hết chúng ta đều để mình bị trì trệ, bất khả vươn bước hướng tới tương lai. Nhớ thuở thiếu thời, ai mà chẳng có một ước mơ, ai không mong ngóng chờ hoài bão; tiếc nỗi, điều duy nhất chúng ta được gieo chặt vào đầu là làm sao để xếp yên đôi cánh, ngậm miệng làm thinh.

 

Ngày hôm nay, rảo bước ra đường, giương mắt ngó quanh: bạn sẽ thấy tất cả những con đại bàng, dù trưởng thành, vẫn còn co ro bám lấy cái nhành cây của mình, ngoan ngoãn sống cảnh đời buồn thảm. Đáng thất vọng nhất là mỗi con đại bàng đều được huấn luyện đầy đủ để chối bỏ cái gọi là “đại bàng tính” của mình. Mỗi ngày trôi qua, hằng hà sa số thiên hạ khắp đó đây vẫn không hay rằng, mình đang phỉnh cái thân, cam tâm làm phận gà con ngoan hiền.


Nào, hãy vươn rộng đôi cánh đi, hãy buông mình vào không trung đi, rồi bạn sẽ thấy: Bạn có đôi cánh vỗ bay được mà!

THÔNG TIN KHÁC

“Bạn muốn là kẻ nhút nhát sao? Bạn chết chắc” - (Thành công tuyệt vời)


“Đừng chiến đấu trên những trận địa xa lạ với bạn. Hãy chọn mặt trận riêng của bạn để chiến thắng” - (Đón một chuyến bay)


“Trong tình yêu cũng như trong chiến tranh, mọi thứ đều sòng phẳng… Song, vẫn thấy đâu đó ngoài kia một vài những mánh lới xem chừng rất hóm hỉnh.” - (Chuyện này chớ nên làm thử)


“Người thắng là người tự thiết định luật lệ của riêng mình. Kẻ thua là kẻ chỉ biết nhất nhất làm theo những luật lệ của người khác” - (Con lợn không đồng ý)


“Giải quyết những vấn đề của thiên hạ sẽ giúp ta đào được những mỏ vàng lớn lao nhất” - (Stress và lợi nhuận)


“Nhìn không có nghĩa là thấy” - (Cái nhìn, cái thấy: đôi đường khác xa)


“Đừng nói nhiều, hãy bắt tay hành động. Đời bạn chỉ sống có một lần thôi” - (Tản bước trên bàn)


“Điều gì khiến bạn độc đáo? Hãy định giá nó rồi bước vào cuộc chơi.” - (Van ai chớ có tìm tôi)


“Những thứ khiến bạn khó chịu xem chừng cũng có thể giúp bạn kiếm ra tiền” - (Hái tiền từ muỗi)


“Biến cái vô hình thành cái hữu hình” - (Đánh mất của to, đi lo của lẻ)


“Hãy dành thì giờ liệt kê một danh sách những thứ bạn KHÔNG bao giờ cần đến. Đừng vơ vào những thứ bạn thực sự chẳng cần và bạn sẽ đạt được sự tự do về tài chính trong vòng mười năm. Trong khi đó, thiên hạ quanh bạn vẫn chai tay, trầy mặt, làm lụng vất vả để mua, mua những thứ vứt đi” - (Người thợ cẩu lên đời danh tiếng, hay câu chuyện làm giàu từ đồng lương ít ỏi)



NHỮNG BÀI GIỚI THIỆU CỦA THÀNH VIÊN KHÁC


Đăng ký hoặc Đăng nhập để được bình luận


SÁCH KHÁC CÙNG LĨNH VỰC



Xem tiếp





Gửi email cho bạn bè