Ngày đăng : 12/05/2009

Người Giới Thiệu: Ánh trăng

Mắt biếc

Mắt biếc

Tác giả Nguyễn Nhật Ánh
Ngôn ngữ Tiếng Việt
Lĩnh vực Văn học Việt Nam
Năm xuất bản 2008
Đơn vị xuất bản Trẻ
Giá sách 39.000 VND
Số trang 298
Làm sao mua: Các nhà sách trên toàn quốc

Thường thì khi đọc xong một cuốn tiểu thuyết, một cuốn truyện ngắn, một bút ký nào đó hay, thì thường hễ là người hữu tâm nào thì ắt hẳn cũng mang đôi ba cảm xúc lạ, tôi thích văn cũng bởi lẽ đó. Người ta nói đi từ tiểu thuyết đến hiện thực là một con đường xa, nhưng tôi thấy không quan trọng ở cái thực hay cái ảo, cái mà tôi muốn tìm trong các tác phẩm ấy là những chiêm nghiệm của đời sống muôn màu mà rất có thể tôi chưa và sẽ không thể trải qua được, một trong những người cho tôi cảm giác đó là Nguyễn Nhật Ánh.

 

Rất tinh tế trong sáng tạo tính cách nhân vật và chọn chủ đề, Nguyễn Nhật Ánh đã điểm đúng huyệt của những tâm hồn "mới lớn". Đi qua rất nhiều chủ đề khác nhau, nhưng tình yêu ban đầu vẫn là cái tôi thích nhất, nhẹ nhàng, êm đềm và đầy thơ mộng với "bờ vai nghiêng nắng", khi mà cái tình yêu đầu đời của người con trai gắn với hình ảnh của 2 người con gái, vui nhộn, hồn nhiên, trong sáng và đầy bất ngờ với "cô gái đến từ hôm qua", tôi thích cái chân thật mơ mộng có phần hơi lãng tử của chàng trai trong "những cô em gái" đó là một tâm hồn đẹp giữa một thế giới đẹp, hay ít ra nó là thế giới đẹp của riêng cậu với những buổi tối ngồi chờ tiếng đàn của "người iu chưa biết mặt". Trầm buồn và kịch tính trong diễn biến tâm lý với "Hạ Đỏ", tôi thích truyện này nhất, nhất là đoạn cuối truyện, khi mà cậu trai trẻ chia tay một mình với những người bạn mới quen, với cô gái trong lòng, với tuổi thơ và với mối tình đầu câm lặng của mình, nếu nói về hình ảnh tôi thích nhất, có lẽ đó là hinh ảnh hoa cỏ may, thứ mà cô bé gửi cho cậu khi về thành phố, thứ đã đâm nát trái tim non nớt của kẻ mới biết yêu...

 

Câu chuyện trong Mắt biếc là mối tình câm lặng, đơn phương của Ngạn từ khi là cậu học trò đến khi trở thành người đàn ông trung niên với Hà Lan. Truyện kết thúc buồn và không có hậu, là tác phẩm “già” nhất trong loạt sách của Nguyễn Nhật Ánh. Và tác phẩm Mắt biếc không đơn thuần là tác phẩm viết về đề tài tình yêu. Đằng sau chuyện tình của Hà Lan và Ngạn, tác giả muốn đề cập đến sự khác biệt về văn hóa giữa thôn quê và thành thị, về khái niệm nguồn cội đối với mỗi cá nhân...

TRÍCH DẪN ĐẶC SẮC

“… Nhưng sức mạnh chủ yếu của Hà Lan nằm ở đôi mắt. Đôi mắt nó có hàng mi dài, lúc nào cũng mở to, hồn nhiên và ngơ ngác. Đôi mắt đó lúc bây giờ đã khiến tôi buộc lòng đổi chỗ ngồi với thằng Ngọc và sau này cũng đôi mắt đó làm khổ tôi ghê gớm. Hồi nhỏ, tôi thích nhìn vào đôi mắt của Hà Lan, soi mình vào trong đó, và vẩn vơ so sánh chúng với những viên bi trong suốt, những viên bi “quí tộc” chỉ có bọn họ trò tiểu học mới dám chơi, còn đối với đám học trò trường thầy Phu chúng tôi - những đứa trẻ chỉ quen chơi với những viên bi làm từ trái mù u phơi khô - thì đó chỉ là những mơ ước. Lớn lên, đôi mắt của Hà Lan lại gợi tôi nghĩ ngợi đến bầu trời và dòng sông, đến những giấc mơ dịu dàng của tình yêu và khi đó tôi không còn đủ can đảm để nhìn lâu vào đôi mắt nó như ngày xưa thơ dại…”



NHỮNG BÀI GIỚI THIỆU CỦA THÀNH VIÊN KHÁC

Cuộc sống tưởng chừng như đã dừng lại ở bến bờ hạnh phúc nào ngờ, trong 1 buổi chiều khi ôm Trà Long anh nhận ra hình ảnh Lan vẫn còn đó sâu đậm trong tim anh, không hề thay đổi. Đau đớn, đêm đó anh ra đi... mang theo 1 vết thương lòng khó phai.

Xem tiếp

Mắt biếc không đơn thuần là tác phẩm viết về đề tài tình yêu. Đằng sau chuyện tình của Hà Lan và Ngạn, tác giả muốn đề cập đến sự khác biệt về văn hóa giữa thôn quê và thành thị, về khái niệm nguồn cội đối với mỗi cá nhân...

Xem tiếp

"...Hàng loạt tác phẩm dành cho tuổi học trò ký tên Nguyễn Nhật Ánh ra đời: Hạ đỏ, Cô gái đến từ hôm qua, Trại hoa vàng, Mắt biếc... Nguyễn Nhật Ánh không chỉ trở thành lá chắn cho tâm hồn học trò, anh còn mang lại cho văn học thanh thiếu niên một sinh khí mới, lãng mạn,... Xem tiếp



NHỮNG BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN

Mắt biếc thật buồn , một nỗi buồn mà bất cứ ai cũng có  thể cảm nhận được,  khi đọc nó, Nguyễn Nhật Ánh đã rất tinh tế, rất nhạy cảm khi thắp lên bầu trời đầy sao của mình  một ngôi sao buồn mang tên ' mắt biếc'.  Khi đọc truyện dài này tôi cảm thấy tâm hồn của minh đã lạc đi, lạc vào thế giới của truyện,  nỗi ám ảnh về một mối tình buồn cứ phảng phất ăn sâu vào tận đáy lòng tôi, ' tình yêu làm quên  thời gian'  em ra đi, em bỏ mặc hồn tôi hoa khế rụng nỗi đau  tôi ngấm trong mỗi cung dàn, em ra đi bỏ mặc rừng sim xao xác, những lẻo đường làng không có dấu chân qua. tôi đợi em hồn run như  nến lụi, trong giấc mơ tôi thấp thoáng bóng em về.Chiều nay, em về thật đấy sao, mắt biếc em nhìn tôi sâu thẳm hai mươi năm qua đôi mắt em vẫn đẹp tựa ngày nào. tôi cúi xuống hôn em, môi tôi cháy bỏng và trái tim tôi như tan ra trong kỉ niêm dạt dào. Tình yêu của ' mắt biếc' thật kì diệu nó giống như một bản nhạc buồn xao xuyến ,  cung bậc cảm xúc dầng trào chìm đắm lướt nhẹ trên mỗi phím đàn , mà nguyễn nhật ánh chính là người nghệ sĩ đã viết lên bản nhạc buồn này, đưa những người thưởng thức nó mê đắm trong giấc mơ ngập tràn nỗi buồn vô tận. ' AI CÓ THỂ TRẢ LỜI ĐƯỢC : ' TẠI SAO MẮ BIẾC LẠI BUỒN ĐẾN THẾ.......???


Xem thêm

Đăng ký hoặc Đăng nhập để được bình luận


SÁCH KHÁC CÙNG LĨNH VỰC



Xem tiếp





Gửi email cho bạn bè