Ngày đăng : 09/04/2009

Người Giới Thiệu: Lê Đình Khôi

Chông chênh ngọn gió trở về

Chông chênh ngọn gió trở về

Tác giả Thu Trân
Ngôn ngữ Tiếng Việt
Lĩnh vực Văn học Việt Nam
Năm xuất bản 2008
Đơn vị xuất bản Trẻ
Giá sách 38.000 VND
Số trang 152

Hai người đàn ông cô đơn, lặng lẽ ngồi trước biển. Một người bị coi là kẻ điên, một người được coi là người đàn ông thành đạt. Một chán nản với cuộc sống gia đình tẻ nhạt, với người vợ thích bầy biện tiệc tùng để quan hệ xã giao, một căm giận người vợ bỏ nhà theo chủ tàu đánh cá.


Hai người đàn ông “đốt biển” để đi đến tận cùng nỗi đau đớn và u uất của lòng mình. Để rồi chính người đàn ông thành đạt bỗng thấy “thèm làm sao cái hạnh phúc còn dập dềnh thương tích của gã nuy”.


Là một truyện ngắn hiếm hoi chú tâm phân tích sâu tâm lý đàn ông, nhưng Đốt biển lại chứa đựng những từ khóa quan trọng để buớc vào thế giới truyện ngắn của Thu Trân, thế giới của những người đàn bà trở về từ cõi gió.


Đọc truyện ngắn của Thu Trân, người đọc dễ dàng nhận ra cảm giác về một “hạnh phúc còn dập dềnh thương tích”.


Sức nặng của câu chuyện không nằm trong cấu trúc, hay những tính cách đặc biệt, cũng không nằm trong những mối quan hệ chồng chéo, sức nặng được dồn nén trong chính nỗi chông chênh của khát vọng được trở về với đúng bản tính của người phụ nữ.


Từ một cô nhà báo không lấy gì làm nền tính, cố gắng kìn nén những cảm xúc “ngoài vợ ngoài chồng” (Xuân thì), đến một cô gái từ cõi liêu trai ẩn mình dưới thân xác của một cây mai vàng khao khát sống, đã trút hết tinh lực để nở hoa trái mùa đặng thuyết phục người con trai mà cô yêu… (Mai đi nhà trẻ). Tất cả “bầy” ra những “sự cố” hàng ngày, một cách dung dị, tự nhiên với một chất giọng miền Nam giàu cảm xúc.


Trong thế giới truyện của Thu Trân còn có những người đàn bà suốt đời chạy theo thứ tình yêu ảo ảnh. Nhưng họ đã sống hết mình trong đó, đốt cháy mình đến những giọt cuối cùng của nỗi đam mê và hoài vọng (Chông chênh ngọn gió trở về).


Ở đó còn có những cô gái nhẹ dạ, yêu say đắm và bị lừa dối, nhưng đủ can đảm và bao dung để không “chửi” tên gã Sở Khanh khi một mình vượt cạn (Vườn thúy).


Thu Trân và những người đàn bà trong truyện của cô giữ một niềm tin bạo liệt với cuộc sống. Một cô gái tật nguyền mong ước được bơi qua dòng sông trước nhà, chìm đắm trong sự tự ti, một ngày bỗng nhận ra “đôi chân bay lên trời” đã trở về với mình trong tình yêu thương của mẹ. Một người mẹ bí mật chăm sóc cô con gái bỏ nhà đi với cái thai trong bụng, lặp lại đúng sai lầm của bà khi sinh ra một đứa con hoang…


Những bi kịch tiếp nối những bị kịch, dồn đầy người phụ nữ trong những trang văn của Thu Trân. Nhưng đi tới nỗi đau đớn tột cùng, họ lại âm thầm làm một cuộc trở về chông chênh từ cõi gió, khi nhận ra hạnh phúc vẫn luôn dập dềnh thương tích.


Đọc truyện ngắn của Thu Trân, chúng ta có thêm niềm tin vào cuộc sống, khi biết một ngày “và gió sẽ mang chúng ta đi…”.



NHỮNG BÀI GIỚI THIỆU CỦA THÀNH VIÊN KHÁC

Những bi kịch tiếp nối những bị kịch, dồn đầy người phụ nữ trong những trang văn của Thu Trân. Nhưng đi tới nỗi đau đớn tột cùng, họ lại âm thầm làm một cuộc trở về chông chênh từ cõi gió, khi nhận ra hạnh phúc vẫn luôn dập dềnh thương tích.

Xem tiếp

Xem thêm

Đăng ký hoặc Đăng nhập để được bình luận


SÁCH KHÁC CÙNG LĨNH VỰC



Xem tiếp





Gửi email cho bạn bè