Ngày đăng : 03/02/2008

Người Giới Thiệu: Lê Ngọc Ban

Trăm năm cô đơn

Trăm năm cô đơn

Tác giả Gabriel Garcia Márquez
Ngôn ngữ Tiếng Việt
Lĩnh vực Văn học nước ngoài
Dịch giả Nguyễn Trung Đức - Phạm Đình Lợi - Quốc Dũng
Năm xuất bản 2003
Đơn vị xuất bản Văn học
Giá sách 55.000 VND
Số trang 483

Garcia Gabriel Macket (Garcia Gabriel Marquez) là nhà văn Colombia, bạn của chủ tịch Fidel Castro. Sách rất hay, đọc để thưởng thức tài năng dựng chuyện của tác giả, đọc để thấy sức mạnh của sự cô đơn, đọc để thấy tài năng của dịch giả. Các tác phẩm khác của tác giả: Ngài đại tá chờ thư, Tình yêu thời thổ tả...

THÔNG TIN KHÁC

Gabriel Garcia Marquez bắt đầu viết Trăm năm cô đơn vào đầu năm 1965. Trước đó, trong khoảng thời gian từ 1961 tới 1965, với văn học, ông không sáng tác một dòng nào do tâm lý sợ thất bại từ các tác phẩm trước. Tháng 1 năm 1965, khi đang lái xe từ thành phố Mexico tới khu nghỉ mát Acapulco, Garcia Marquez bỗng dừng xe và nói với vợ, bà Mercedes Barcha: "Anh đã tìm được giọng điệu rồi! Anh sẽ kể lại câu chuyện này với gương mặt khô cứng như gỗ của bà ngoại khi kể cho anh nghe những câu chuyện lạ, bắt đầu từ cái buổi chiều nọ khi đứa bé được bố đưa đi xem nước đá." 

 

 

Garcia Marquez gom được 5000 USD tiếp kiệm và bạn bè giúp đỡ để đưa cho vợ lo chi tiêu trong gia đình, còn ông đóng cửa viết trong 18 tháng. Khi cuốn sách hoàn thành cũng là lúc vợ ông cho biết gia đình đã nợ lên tới 10.000 USD. Để có tiền gửi bản thảo, Garcia Marquez phải bán nốt một số vật dụng giá trị trong nhà. Được xuất bản vào năm 1967, Trăm năm cô đơn ngay lập tức gây được tiếng vang lớn. 

 

 

Câu chuyện kể về một dòng họ và ngôi làng họ sống, Macondo qua một trăm năm, tựa như một phần lịch sử của Colombia. Macondo là ngôi làng do Gabriel Garcia Marquez tưởng tượng ra, dựa trên những ký ức của ông về ngôi làng thời niên thiếu của mình, điều này đã được ông kể lại trong cuốn hồi ký Sống để kể lại ( Vivir para contarla). Dòng họ Buendia bao gồm 7 thế hệ. Người đầu tiên trong dòng họ là Jose Acardio Buendia và người cuối cùng của dòng họ là Aureliano đã bị kiến ăn khi vừa mới được sinh ra. Dòng họ này đã tự lưu đày vào cõi cô đơn để chạy trốn tội loạn luân. 

 

 

Theo cuốn hồi ký Sống để kể lại thì rất nhiều sự kiện, nhân vật của Trăm năm cô đơn được tác giả lấy từ cuộc đời thật. Đại tá Aureliano Buendía nhiều điểm giống với ông ngoại của Garcia Marquez: cùng là đại tá thuộc phái Tự do trong cuộc chiến tranh. Nhưng chính ông ngoại của Garcia Marquez đã giết một người trong một cuộc thách đấu, điều này trùng với nhân vật José Arcadio Buendía trong tiểu thuyết. Nhân vật Úrsula Iguarán thì giống với bà ngoại của Marquez, người cuối đời cũng bị mù. Nhóm bạn của Aureliano Babilonia ở phần cuối tiểu thuyết, mà trong đó cũng có một nhân vật mang họ Marquez, chính là một nhóm bạn của Garcia Marquez khi ông bắt đầu tham gia báo chí. Sự kiện thảm sát cũng đã từng xảy ra và thị trấn quê hương của ông cũng có thời thịnh vượng rồi suy tàn như Macondo. Công ty Chuối trong tiểu thuyết giống với một công ty hoa quả của Mỹ từng xây dựng ở quê hương ông.

 

(Theo Wikipedia)



NHỮNG BÀI GIỚI THIỆU CỦA THÀNH VIÊN KHÁC

Márquez muốn nhắn nhủ một điều giản dị, nhưng sâu đậm tính nhân văn: Mọi người hãy sống đúng bản chất người - tổng hòa các mối quan hệ xã hội của mình, hãy vượt qua mọi định kiến, thành kiến cá nhân, hãy lấp bằng mọi hố ngăn cách cá nhân để cá nhân tự hòa đồng với gia đình, xã hội.

Xem tiếp

Tiểu thuyết kể về làng Macondo huyền thoại  là  biểu tượng của châu Mỹ La Tinh, lịch sử ngôi làng cùng dòng họ Buendia là biểu tượng cho lịch sử châu Mỹ Latinh. Trong tiểu thuyết có sự pha trộn giữa các yếu tố hiện thực và hoang đường.

Xem tiếp

Sách rất hay, đọc để thưởng thức tài năng dựng chuyện của tác giả, đọc để thấy sức mạnh của sự cô đơn, đọc để thấy tài năng của dịch giả.

Xem tiếp


NHỮNG BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN


Trăm năm cô đơn có cái cô đơn mỏi mòn của bao kiếp người. Nếu có thể nói ngày nay với những gì mà G.Marquez đề cập có sự giống nhau về tâm trạng tuyệt vọng của con người. Tôi đọc vài lần , giờ không dám đọc lại, rất sợ cái cảm giác như vùng vẫy trong nước của truyện (cảm nhận chủ quan của mình thôi). Phải công nhận là quyển sách đáng đọc trong cuộc đời. Tôi cũng có suy nghĩ như bác Ban, nhờ dịch gỉa Nguyễn Trung Đức, cái hồn nguyên vẹn của truyện được chuyển tải. Người xưa dịch sách đọc “đã” hơn bây giờ.

Xem thêm

Đăng ký hoặc Đăng nhập để được bình luận


SÁCH KHÁC CÙNG LĨNH VỰC



Xem tiếp





Gửi email cho bạn bè